Muốn tắm hồn tôi bằng nắng hạ
Loang thoang trong những cơn mưa xanh
Hồn tôi giống như một chiếc lá
Du dương theo ngọn gió trong lành.
Khẽ đắp lên mình ngàn chiếc lá
Che đi vết bạc màu thời gian
Muốn chìm trong văn điền quên lãng
Mà dọc đường đi nắng chói chang.
Rũ bỏ đi hết tấm lá vàng
Ta còn lại gì với thời gian?
Có lẽ không nên dừng lại nữa
Ta nên đi thôi, tới bạt ngàn.
25/03/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.