Gặp nhau là bởi chữ "Duyên",
Mà sao chữ "Phận" không yên một bề.
Lòng riêng một nỗi não nề,
Chữ "Duyên", chữ "Phận" chẳng kề chi nhau.
Hẹn thề sao nỡ quên mau,
Tình nồng nghĩa thắm giờ này còn đâu?
Đêm dài lẳng lặng u sầu,
Trời khuya thanh vắng một màu tương tư.
Trăng kia lúc thực, lúc hư,
Mờ mờ, ảo ảo tựa như duyên tình.
Trách trời, trách đất, trách mình,
Sao ôm mãi mối tơ tình làm chi!
Xuân xanh cũng đã lỡ thì,
Một mình, độc ẩm, nâng ly rượu nồng.
Viết năm 2017, thay cho nỗi lòng của một nhân vật hư cấu trong truyện.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.