Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đoàn Quang Lạc » Nhớ sông La
Thuở nhỏ đi cày, chăn bò đi học...
Đất bùn lấm đầy người và tóc
Chẳng biết gì khó khăn mệt nhọc
Tiếng cười hồn nhiên, đầy ắp cả nhà
Đến gần trưa mẹ mang cơm ra
Cơm trộn đầy khoai, mấy miếng cà to tướng
Thấy bóng mẹ bụng cồn cào vui sướng
Vịm sứ đầy con ăn hết như chơi
Mẹ mỉm cười, con mẹ lớn rồi
Con giã từ sông La in hình bóng mẹ
Dòng nước mát một thời tuổi trẻ
Đã ăn sâu dấu ấn đời người
Con về sông La nhớ mẹ lắm mẹ ơi!
Nhớ o Sính kéo con ra sông kỳ cọ
Con vẫn là con thời bé nhỏ
Của sông La và của mẹ năm nào
Để bây giờ tuổi đã khá cao
Đêm đêm nằm mơ thổn thức!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.