Vừa tối hôm qua cháu tới thăm,
Sáng nay cô bỏ cõi trăm năm.
Bờ mê vẫn ngẫm không là mãi,
Bến giác nào hay đã vội nhằm.
Cõi tạm nơi này bao luyến tiếc,
Niết bàn chốn ấy mấy xa xăm.
Vô thường hiện hữu trong trời đất,
Mà vẫn đau thương xé ruột tằm.
20/5/2020
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.