Chu bạc Nam Ninh thành, đạo quan khố cấm hành tuỳ bất đắc tùng bộ, nhân ức quân thân, cảm tác

Ninh thành đề ngạn đậu cô nguy
Thư miến hoa nhai chuyển tự bi
Dịch ngoại hữu mai vô địa ký
Mã đầu đa khách thiểu nhân tri
Thiên thanh vạn lý kim môn viễn
Vân bạch thiên sơn nhạn tín trì
Hoàn tưởng ngô nhân sinh vũ nội
Trung quân hiếu phụ lưỡng đương vi

 

Dịch nghĩa

Con thuyền cô đơn dừng đỗ bên bờ sông thành Nam Ninh
Thư thái ngắm cảnh phố xá tấp nập lòng tự nhiên thấy buồn
Ngoài dịch trạm có cây mai nhưng không có nơi nào để gửi (về nhà)
Chỗ cầu tàu đông người không ai kẻ biết mình
Trời xanh vạn dặm cổng vàng (chỉ triều đình nhà Thanh) ở xa
Mây trắng nghìn non tin nhạn chậm bay về
Lại nghĩ người ta sinh ra trong cõi vũ trụ này
Trung vua và hiếu kính cha mẹ là hai điều đáng phải làm


Nguồn: Mặc Trai sứ tập, NXB Văn học, 2009

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Đinh Nho Hồng

Nam Ninh đơn chiếc ghé bờ sông
Phố xá chen chân tự thấy buồn
Dịch trạm có mai đâu chỗ gửi
Ai người biết sứ chốn thuyền đông
Trời xanh không thấu qua ngàn dặm
Nhạn trắng nào bay vượt vạn non
Trộm ngẫm sinh ra trong vũ trụ
Trọn đời trung hiếu – phận tôi con

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đinh Tú Anh

Thuyền cô quạnh, cắm sào dừng đỗ
Bên bờ sông thành phố Nam Ninh
Đông vui, tấp nập, an bình
Đang thư thái ngắm. Bỗng mình buồn ghê!

Cầu tàu đó đi về bao kẻ
Không có ai, ai kẻ biết ta
Mai ngoài dịch trạm đẹp mà
Không nơi để gửi về nhà, đành thôi

Trời xanh thẳm, vua-tôi vạn dặm
Mây nghìn non, tin nhạn chậm bay
Sinh ra trong vũ trụ này
Trung vua, hiếu kính, việc hay đáng làm.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đinh Tú Anh

Ninh thành, thuyền đỗ, quạnh cô chi
Ngắm phố, vui đâu, chỉ tủi nì
Dịch trạm có mai, nào chỗ gửi?
Cầu tàu nhiều khách, chẳng quen chi?
Trời xanh vạn dặm kim môn viễn
Mây trắng nghìn non nhạn tín trì
Lại nghĩ người sinh trong vũ trụ
Hiếu trung, lẽ sống trọn đời ghi.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Nam Ninh thuyền lẻ đỗ bờ sông,
Phố thị chợt trông thấy khổ lòng.
Dịch trạm có mai không chỗ gửi,
Không ai biết sứ chốn tàu đông.
Trời xanh không hiểu xa ngàn dặm,
Tin nhạn chậm mây núi trập trùng.
Lại nghĩ người sinh trong vũ trụ,
Hai điều trung hiếu phải làm xong.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời