Đề Bình Lạc Ân Sơn đình

Đình tuyệt triền hiêu sơn tuyệt trần
Tòng thiên lạc hạ dục lân lân
Huân phong lược thự manh hi hạ
Nộn lãng phiên hoa hạm biến thiên
U bội lệ chi yên thập lý
Thanh quang thiên hội nguyệt tam phân
Đăng lâm bất thị tòng ngô dục
Ngô ức ngô dân thà niệm dân

 

Dịch nghĩa

Đình cách tuyệt nơi phố chợ ồn ào, núi cách tuyệt mọi bụi bặm
Ngôi đình như rơi từ trên trời xuống, tắm mình giữa sóng nước lăn tăn
Gió nam nhẹ lướt, con manh như mong mùa hè
Sóng xanh tung bọt hoa, khắp các bậc cửa đều mùa xuân
Rặng vải sai quả, khói mờ lan dài mười dặm
Lầu Thiên Hội thoáng mát, trăng đã lên cao trên nền trời
Lên lầu không phải để vui thú cho mình
Chỉ là muốn lên cao để nhớ nghĩ đến dân ta.


Nguồn: Mặc Trai sứ tập, NXB Văn học, 2009

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Đinh Nho Hồng

Bụi trần cách núi, phố xa đình
Soi bóng trên cao xuống nước xanh
Gió thổi con manh chờ hạ thắm
Sóng tung hoa bọt đón xuân thanh
Khói mờ rặng vải hương lan toả
Trăng tỏ lầu thiên cảnh thái bình
Đâu phải lên lầu do thích thú
Thâm tâm chạnh nghĩ đến dân mình

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đinh Tú Anh

Đình, núi cách xa chốn bụi trần
Đình như rơi xuống nước ngang chân
Gió nam nhẹ lướt, manh mong hạ
Sóng biếc tung hoa, cửa ngóng xuân
Rặng vải quả sai, mờ khói toả
Lầu Thiên Hội mát, rạng trăng ngần
Lên lầu đâu phải vì vui thú
Là muốn lên cao để nghĩ dân.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Đình cách chợ, núi xa bụi trần,
Đình cao soi bóng nước lăn tăn,
Mong mùa hè gió nam nhẹ lướt,
Bọt sóng hoa, khắp cửa đều xuân.
Mười dặm vải sai, lan dài khói,
Thiên Hội thoáng mát, trăng cao dần.
Chẳng phải lên lầu riêng vui thú,
Lên cao để nhớ nghĩ đến dân.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời