Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
14.00
Đăng ngày Hôm qua 09:13, số lượt xem: 51

Một ngày, mẹ kể tôi nghe,
tuổi thơ vùi trong dòng kiến đỏ,
tiếng ré đứt hơi không làm dịu đi vùng da tấy.
Trên cái nắng oi vỡ đất cày,
lũ trẻ lớn lên mang theo những mảng da lưng,
cháy tươm như tổ đỉa, loang lổ vết sém đen.
Và lúc nhảy tũm xuống dòng xanh bơi biêng biếc,
tấm thân gầy lạnh lẽo trong nỗi quan hoài,
nhợt nhạt lắm nữa màu da.
Rồi những người đàn bà cưu mang,
ôm tôi, vô tình nóng ran da thịt,
trong giây phút hân hoan thở rít,
trong cơn mê bất tận,
tôi nhìn thấy da tôi,
giống chiếc lá thu, gân cằn cỗi,
rơi xuống màu thê lương nguồn cội,
trên cánh đồng đầy bia mộ tổ tiên.