Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đỗ Toàn Diện » Lời ru cao nguyên (1998)
Trắng trời
Đà Lạt
mưa giăng
Bao nhiêu nỗi nhớ chắn ngang lưng chiều
Hương rừng đọng lại trong veo
Lâng lâng sương khói phủ đèo Pren
Đà Lạt lạ!
Đà Lạt quen!
Ta yêu Đà Lạt như em giữa đời
Mưa buông giá lạnh kín trời
Ta trong hoài niệm nhớ người ngày xưa
Một mình ngồi vớt cơn mưa
Ướt nhàu kỷ niệm những mùa đã xa…
Đời người như bóng mây qua
Sẽ tan vào đất, sẽ hoà vào cây
Cơn mưa
còn vọng
tháng ngày.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.