Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Ngũ ngôn bát cú
Thời kỳ: Thịnh Đường
4 bài trả lời: 4 bản dịch

Đăng bởi tôn tiền tử vào 02/04/2015 19:19

王竟攜酒,高亦同過,共用寒字

臥病荒郊遠,
通行小徑難。
故人能領客,
攜酒重相看。
自愧無鮭菜,
空煩卸馬鞍。
移樽勸山簡,
頭白恐風寒。

 

Vương cánh huề tửu, Cao diệc đồng quá, cộng dụng hàn tự

Ngoạ bệnh hoang giao viễn,
Thông hành tiểu kính nan.
Cố nhân năng lĩnh khách,
Huề tửu trùng tương khan.
Tự quỹ vô hài thái,
Không phiền ngự mã an.
Di tôn khuyến Sơn Giản,
Đầu bạch khủng phong hàn.

 

Dịch nghĩa

Nằm bệnh nơi vùng hoang xa,
Đi theo con đường nhỏ thật là khó.
Bạn cũ có thể đón tiếp khách đến được,
Mang rượu lại còn được thấy nhau.
Tự thẹn rằng không có rau, cá,
Mà chỉ làm phiền đến yên ngựa thôi.
Nâng ly chúc ông Sơn Giản,
Đầu bạc những sợ gió lạnh.


(Năm 761)

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Doanh

Vùng hoang xa nằm bệnh,
Đường nhỏ thật khó len.
Bạn thân khéo dụ khách,
Mang rượu lại cùng nhìn.
Tự thẹn không rau, cá,
Yên ngựa những thêm phiền.
Nâng ly chúc Sơn Giản,
Đầu bạc lạnh không quen.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Nơi vùng nằm bệnh hoang xa,
Đi theo đường nhỏ thật là khó khăn.
Khách mời đến được cố nhân,
Rượu mang lại được nhiều lần thấy nhau.
Thẹn vì không có cá rau,
Mà phiền chỉ ngựa yên đầu cưỡi thôi.
Nâng ly Sơn Giản chúc người,
Bạc đầu những sợ gió trời lạnh xâm.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phan Ngọc

Nằm bệnh nơi đồng quạnh,
Đường đi hẹp khó khăn.
Bạn đem luôn khách quý,
Cùng rượu lại đến thăm.
Tôi thẹn không rau cá,
Luống phiền ngựa cởi yên.
Trông núi khuyên vui đã,
Đượu uống đở phong hàn.


Nguồn: Phan Ngọc, Đỗ Phủ - Nhà thơ thánh với hơn một ngàn bài thơ, NXB Văn hoá thông tin, 2001
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Nằm bệnh nơi vùng hoang xa vắng
Theo con đường nhỏ nhắn khó đi
Bạn dẫn khách loại cố tri
Còn mang theo rượu nhâm nhi tương phùng
Tự thẹn rằng nhà không rau cá
Lại còn phiền ngựa tháo yên ra
Nâng ly mừng núi và khe
Tuổi già đầu bạc những e phong hàn.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời