Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Thịnh Đường
5 bài trả lời: 5 bản dịch

Đăng bởi hongha83 vào 27/10/2008 01:28, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 27/10/2008 05:51

長沙送李十一銜

與子避地西康州,
洞庭相逢十二秋。
遠愧尚方曾賜履,
竟非吾土倦登樓。
久存膠漆應難並,
一辱泥塗遂晚收。
李杜齊名真忝竊,
朔雲寒菊倍離憂。

 

Trường Sa tống Lý thập nhất Hàm

Dữ tử tỵ địa tây Khang Châu,
Động Đình tương phùng thập nhị thu.
Viễn quý thượng phương tằng tứ lý,
Cánh phi ngô thổ quyện đăng lâu.
Cửu tồn giao tất ưng nan tịnh,
Nhất nhục nê đồ toại vãn thu.
Lý, Đỗ tề danh chân thiểm thiết,
Sóc vân hàn cúc bội ly ưu.

 

Dịch nghĩa

Cùng với anh ở nơi tỵ nạn là vùng Tây Khang Châu,
Nay gặp lại ở Động Đình mười hai năm sau.
Ở nơi xa nên ngượng còn hưởng lộc vua ban,
Vì chẳng phải quê nhà nên ngại lên lầu ngóng trông.
Keo sơn còn mãi nên không khó lắm,
Đường lầy một nỗi nhục thôi cũng xong.
Lý Ưng với Đỗ Mật danh tiếng như nhau mà thật nông cạn,
Mây phương bắc, cúc lạnh càng thêm lo chia tay.


(Năm 770)

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nhượng Tống

Từ ngày cùng trốn đến Khang Châu
Hơn chục năm thừa ở với nhau
Lộc nước từng chia dơ cả mặt
Quê nhà đâu phải ngại lên lầu
Đôi lòng sơn gắn bì chưa dễ
Một ngã bùn thân gượng được đâu
Lý, Đỗ thời xưa không thế nhỉ
Mây mờ cúc lạnh giục cơn sầu


Nguồn: Thơ Đỗ Phủ, NXB Văn hoá thông tin, 1996
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Doanh

Cùng anh lánh nạn Tây Khang Châu.
Động Đình gặp lại chục năm sau.
Nơi lạ còn e, ăn lộc chúa,
Quê nhà chẳng phải, thẹn lên lầu.
Còn mãi keo sơn nên khó tách,
Nhục qua lầy lội cũng xong mau.
Lý Đỗ danh vang mà cạn thế,
Mây đen, cúc lạnh lúc xa nhau.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Cùng anh lánh nạn vùng Khang Châu,
Nay gặp Động Đình thập kỷ sau.
Hưởng lộc vua ban nên ngượng lắm,
Quê nhà trông ngóng ngại lên lầu.
Keo sơn còn mãi không gian khó,
Nỗi nhục đường lầy qua cũng mau.
Danh tiếng tôi anh hơn Lý, Đỗ,
Mây đen cúc lạnh giục thêm sầu.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phan Ngọc

Từ ngày lẩn tránh tới Khang Châu,
Mười hai thu lại gặp nhau Động Đnh.
Thẹn chúng mình ơn vua đều hưởng,
Cũng không vì bướng ngại lên lầu.
Đôi lòng gắn bó lâu nay giữ,
Cảnh nhục bùn lầy tuổi muộn đau.
Lý Ưng, Đỗ Mật xưa đều ẩn,
Mây Bắc, cúc hàn, li biệt đau.


Nguồn: Phan Ngọc, Đỗ Phủ - Nhà thơ thánh với hơn một ngàn bài thơ, NXB Văn hoá thông tin, 2001
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Từng với ông Khang Châu tị nạn
Nay Động Đình vắng tạm chục năm
Nơi xa ngượng lộc vua ban
Quê nhà chẳng phải, ngại chen lên lầu
Còn gắn bó nên đâu khó lắm
Đường bùn lầy nhục đậm lúc già
Lý Ưng, Đỗ Mật danh gia
Mây mù cúc lạnh chia xa càng buồn.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời