Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Ngũ ngôn bát cú
Thời kỳ: Thịnh Đường
3 bài trả lời: 3 bản dịch
Đăng bởi tôn tiền tử vào 15/03/2015 18:31

重遊何氏其四

頗怪朝參懶,
應耽野趣長。
雨拋金鎖甲,
苔臥綠沈槍。
手自移蒲柳,
家才足稻粱。
看君用幽意,
白日到羲皇。

 

Trùng du Hà thị kỳ 4

Phả quái triêu tham lãn,
Ưng đam dã thú trường.
Vũ phao kim toả giáp,
Đài ngoạ lục trầm sang.
Thủ tự di bồ liễu,
Gia tài túc đạo lương.
Khan quân dụng u ý,
Bạch nhật đáo Hy Hoàng.

 

Dịch nghĩa

Cứ chiều đến là thấy biếng nhác,
Cứ ham muốn mãi cái thú đồng quê dài này.
Mưa tung ra cái ao giáp làm bằng những vòng vàng,
Dưới rêu những dáo chìm trong mầu xanh.
Tay tự vén cành liễu rủ,
Của nhà có đủ thóc gạo.
Thấy ngài tỏ ra có ý tốt,
Mới sáng ra là thấy sống đời Hy Hoàng.


(Năm 754)

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Doanh

Chẳng lạ chiều thấy nhác,
Thú quê cứ thấy ưng.
Dưới rêu nằm dáo biếc,
Trong mưa tung áo vàng.
Nhà có thóc gạo đủ,
Tay tự vén cành dương.
Thấy ông dùng ý tốt,
Sáng ra thời Hy Hoàng.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Hơi lạ sớm mai đà lười biếng
Cứ ham hoài thú viếng đồng quê
Mưa tan áo giáp vàng hoe
Rêu xanh phủ giáo chìm khe nước này
Tay tự vén cành cây bồ liễu
Của nhà đây không thiếu gạo khoai
Thấy ông dụng ý sâu dầy
Sáng tinh mơ đã đến ngay Hy Hoàng.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Cứ chiều đến là thấy biếng lười,
Cứ thích mãi đồng quê đất trời.
Mưa tung vòng vàng trên áo giáp,
Dáo chìm trong mầu của rêu phơi.
Tay tự vén lên cành liễu rủ,
Của nhà có đủ thóc gạo rồi.
Thấy ngài tỏ ra có ý tốt,
Sáng ra thấy giống Phục Hy thời.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời