Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Ngũ ngôn cổ phong
Thời kỳ: Thịnh Đường
7 bài trả lời: 7 bản dịch
1 người thích
Từ khoá: tòng quân (45)
Đăng bởi Vanachi vào 26/10/2005 14:21, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 05/02/2015 16:53

前出塞其一

戚戚去故里,
悠悠赴交河。
公家有程期,
亡命嬰禍羅。
君已富土境,
開邊一何多!
棄絕父母恩,
吞聲行負戈。

 

Tiền xuất tái kỳ 1

Thích thích khứ cố lý,
Du du phó Giao Hà.
Công gia hữu trình kỳ,
Vong mệnh anh hoạ la.
Quân dĩ phú thổ cảnh,
Khai biên nhất hà đa!
Khí tuyệt phụ mẫu ân,
Thôn thanh hành phụ qua.

 

Dịch nghĩa

Lủi thủi rời khỏi làng cũ,
Rầu rầu đi đến Giao Hà.
Nhà nước đã định sẵn ngày ra đi,
Nếu mà trái lệnh đó là tội liên luỵ cha mẹ.
Vua đất đai đã có nhiều rồi,
Thế thì còn mở rộng biên giới làm gì.
Dứt bỏ công ơn cha mẹ,
Nín khóc mà vác dáo lên đường.


(Năm 752)

"Xuất tái", "Nhập tái" là tên những bài nhạc phủ đời Hán, một loại quân ca lấy đời sống binh lính làm đề tài. Đỗ Phủ có 9 bài "Tiền xuất tái" và 5 bài "Hậu xuất tái" nói tình cảm tư tưởng của binh lính ở biên cương Tây Bắc. Năm Thiên Bảo, tướng Kha Thư Hàn đánh với Thổ Phồn, mộ nhiều lính ở Quan Trung đi đánh Tây Bắc. Đây là một chùm thơ châm biếm việc dùng vũ lực mở rộng biên cương.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (7 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Khương Hữu Dụng

Bịn rịn bỏ quê cũ,
Vời vợi nhắm Giao Hà.
Hạn kỳ quan đã định,
Trốn tránh hoạ vào ta.
Vua đã giàu đất nước,
Mở bờ chi lắm a!
Vứt hết ân cha mẹ,
Làm thinh vác dáo ra.


Nguồn: Thơ Đỗ Phủ, Hoàng Trung Thông, NXB Văn học, 1962
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của mailang

Đau buồn rời xóm cũ,
Vời vợi đến Giao Hà.
Quan lệnh có thời hạn,
Bất tuân, hoạ đến à!
Vua giàu còn mở đất,
Biên giới lấn hoài ra.
Vứt hết ơn cha mẹ,
Vát đao, nghẹn-trẩy xa.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Anh Nguyên

Buồn buồn, làng, bỏ ra đi,
Giao Hà, đường đến phải đi khá dài.
Lộ trình đã ấn định ngày,
Đến mà quá hạn, lãnh ngay án tù.
Vua nhiều lãnh thổ, cõi bờ,
Mở mang biên giới bây giờ chưa thôi.
Ơn cha nghĩa mẹ dứt rồi,
Nghẹn ngào vác giáo, bùi ngùi ra đi...

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Doanh

Rầu rầu rời làng cũ,
Dằng dặc tới Giao Hà.
Ngày đi, nhà nước định,
Trái lệnh, luỵ mẹ cha.
Đất vua rộng đến thế,
Biên giới còn lấn xa.
Vác dáo đi, nín khóc,
Đành phụ công mẹ cha.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Buồn và lo khi rời làng cũ
Miền Giao Hà xa lạ nhắm đi
Nước nhà đã định hạn kỳ
Không đi tai hoạ tức thì đến ngay
Vua đã có đất đai rộng khắp
Còn mở thêm cương vực làm chi!
Công ơn cha mẹ bỏ đi
Khóc than ngậm miệng giáo thì trên vai.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Não nùng từ bỏ quê hương
Giao Hà muôn dặm lên đường đi ngay
Lệnh quan đã ấn định ngày
Nếu như trái mệnh hoạ ngay tức thì
Vua giàu bờ cõi thiếu gì
Mở mang biên giới làm chi hỡi trời
Mẹ cha nuôi uổng công rồi
Nghẹn ngào vát giáo ngậm ngùi dời chân

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Lủi thủi rời khỏi quê nhà,
Rầu rầu đi đến Giao Hà dặm xa.
Nước nhà định ngày đi ra,
Nếu mà trái lệnh luỵ cha mẹ liền.
Đất đai vua có nhiều tiền,
Thế còn mở rộng vùng biên làm gì.
Công ơn cha mẹ bỏ đi,
Lên đường vác dáo mà chi khóc thầm.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời