哭李尚書之芳重題

涕泗不能收,
哭君餘白頭。
兒童相識盡,
宇宙此生浮。
江雨銘旌濕,
湖風井徑秋。
還瞻魏太子,
賓客減應劉。

 

Khốc Lý thượng thư Chi Phương trùng đề

Thế tứ bất năng thâu,
Khốc quân dư bạch đầu.
Nhi đồng tương thức tận,
Vũ trụ thử sinh phù.
Giang vũ minh tinh thấp,
Hồ phong tỉnh kính thu.
Bất chiêm Nguỵ thái tử,
Tân khách giảm ứng Lưu.

 

Dịch nghĩa

Nước mắt chảy không thể thu lại được,
Khóc ông mà đầu tôi hoá bạc.
Những người tôi quen từ hồi bé nay đã qua đời hết,
Trên đời này cuộc sống quả là ảo ảnh.
Mưa sông làm cho minh tinh ướt,
Gió hồ thổi nơi đường làng vào mùa thu.
Cứ tôn sùng thái tử nước Nguỵ,
Tân khách bớt theo họ Lưu.


(Năm 768)

Bài thơ này là kế tiếp của bài Khốc Lý thượng thư 哭李尚書 (Khóc Lý thượng thư) nên mới có tựa đề như vậy, với ý nghĩa là vẫn đề mục đó.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nhượng Tống

Nước mắt lau không ráo
Khóc anh đầu bạc phơ
Bạn thân thôi chết hết
Trời đất một mình trơ
Quê cũ cách hồ gió
Minh tinh đẫm nước mưa
Làng văn tài đã hiếm
Ngày lại thấy thêm thưa


Nguồn: Thơ Đỗ Phủ, NXB Văn hoá thông tin, 1996
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Doanh

Nước mắt lau chẳng khô,
Khóc anh đến trắng đầu.
Bạn thuở nhỏ chết hết,
Vũ trụ đời phù du.
Nhà táng đẫm mưa bãi,
Đường thôn, gió hồ thu.
Cứ ngóng Nguỵ thái tử,
Tân khách bớt theo Lưu.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời