Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Ngũ ngôn cổ phong
Thời kỳ: Thịnh Đường
4 bài trả lời: 4 bản dịch
Đăng bởi hongha83 vào 29/01/2010 02:04

寒硤

行邁日悄悄,
山谷勢多端。
雲門轉絕岸,
積阻霾天寒。
寒硤不可度,
我實衣裳單。
況當仲冬交,
溯沿增波瀾。
野人尋煙語,
行子傍水餐。
此生免荷殳,
未敢辭路難。

 

Hàn Giáp

Hành mại nhật tiễu tiễu,
Sơn cốc thế đa đoan.
Vân môn chuyển tuyệt ngạn,
Tích trở mai thiên hàn.
Hàn Giáp bất khả độ,
Ngã thực y thường đơn.
Huống đương trọng đông giao,
Tố diên tăng ba lan.
Dã nhân tầm yên ngữ,
Hành tử bàng thuỷ xan.
Thử sinh miễn hà thù,
Vị cảm từ lộ nan.

 

Dịch nghĩa

Đi mãi, ngày âm thầm qua,
Hang núi có dạng hình khúc khuỷu.
Cửa mây dời tới bến tít mù xa,
Tích tụ lại làm cho khí trời lạnh.
Kẽm lạnh đã không thể vượt,
Ta lại manh áo đơn sơ.
Huống chi vào lúc giữa mùa đông,
Ngược dòng sóng gió càng thêm.
Dân quê tìm tới chỗ có lửa khói để nói chuyện,
Khách đường ngồi ăn ngay cạnh bờ nước.
Đời này tránh khỏi cảnh gươm dáo,
Nên chưa dám tránh né dù con đường khó khăn.


(Năm 759)

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Phan Ngọc

Đường đi gặp toàn điều buồn bã
Thung lũng non thế quá cheo leo
Cửa ra mây phủ vách cao
Mây dày tối mịt, trời sao lạnh lùng
Hàn Giáp này khôn mong vượt nổi
Mặc áo quần toàn loại mỏng không
Huống giờ chính giữa mùa đông
Cách nào đi ngược bờ bờ sông sóng gào
Người dân quê nói đâu trong khói
Kẻ đi đường ăn vội bên sông
Lính không, phu dịch cũng không
Dù đường vất vả dám mong chối từ


Nguồn: Đỗ Phủ - Nhà thơ thánh với hơn 1000 bài thơ, NXB Văn hoá thông tin, 2001.
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn phước Hậu

Ngày đi lo quá đỗi
Hang hốc núi hiểm nghèo
Mây phủ vách cheo leo
Trời lạnh mây bít lối.
Hàn Giáp không vượt nổi
Áo quần loại mỏng không
Huống nữa giữa mùa đông
Men theo ngược đợt sóng
Dân quê nghe khói vọng
Kẻ đi ăn bên sông
Thân này phụ dịch không
Dám mong từ lối khó.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Doanh

Đi mãi, ngày đằng đẵng,
Hang núi thế nhấp nhô.
Cửa mây ngăn bờ cuối,
Trời lạnh tụ mây mù.
Kẽm lạnh không thể vượt,
Ta thì áo đơn sơ.
Huống chi giữa đông tới,
Ngược dòng sóng càng xô.
Dân quê chuyện bên lửa,
Khách đi ăn ngay bờ.
Đời này đi tránh loạn,
Đường khó, chẳng chần chừ.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Cứ đi mãi ngày càng lo lắng
Hang núi nhiều hình dáng lạ kì
Cửa ra mây phủ bờ cao
Mây mù tích tụ tối mờ lạnh căm
Hàn Giáp vốn đã không thể vượt
Ta lại manh áo mướp sơ đơn
Huống chi vào giữa mùa đông
Ngược dòng sóng gió đâu ngưng thét gào
Dân quê tìm tiếng nhau trong khói
Khách qua đường ăn vội bên sông
Đời ta phu lính thoát vòng
Dám đâu né tránh con đường khó đi.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời