54.20
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Ngũ ngôn cổ phong
Thời kỳ: Thịnh Đường
12 bài trả lời: 11 bản dịch, 1 thảo luận
7 người thích
Từ khoá: người đẹp (111) loạn lạc (9) bất hạnh (6)

Đăng bởi Vanachi vào 16/06/2005 14:02, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 06/04/2006 17:48

佳人

絕代有佳人,
幽居在空谷。
自云良家子,
零落依草木。
關中昔喪亂,
兄弟遭殺戮。
官高何足論,
不得收骨肉。
世情惡衰歇,
萬事隨轉燭。
夫婿輕薄兒,
新人美如玉。
合昏尚知時,
鴛鴦不獨宿。
但見新人笑,
那聞舊人哭。
在山泉水清,
出山泉水濁。
侍婢賣珠迴,
牽蘿補茅屋。
摘花不插髮,
采柏動盈掬。
天寒翠袖薄,
日暮倚修竹。

 

Giai nhân

Tuyệt đại hữu giai nhân,
U cư tại không cốc.
Tự vân lương gia tử,
Linh lạc y thảo mộc.
Quan Trung tích táng loạn,
Huynh đệ tao sát lục.
Quan cao hà túc luận,
Bất đắc thu cốt nhục.
Thế tình ố suy yết,
Vạn sự tuỳ chuyển chúc.
Phu tế khinh bạc nhi,
Tân nhân mỹ như ngọc.
Hợp hôn thướng tri thời,
Uyên ương bất độc túc.
Ðãn kiến tân nhân tiếu,
Ná văn cựu nhân khốc.
Tại sơn tuyền thuỷ thanh,
Xuất sơn tuyền thuỷ trọc.
Thị tỳ mãi châu hồi,
Khiên la bổ mao ốc.
Trích hoa bất sáp phát,
Thái bách động doanh cúc.
Thiên hàn thuý tụ bạc,
Nhật mộ ỷ tu trúc.

 

Dịch nghĩa

Có người con gái đẹp tuyệt trần,
Sống âm thầm trong núi non vắng vẻ.
Nàng kể lể vốn con nhà đàng hoàng,
Mà nay phiêu dạt cùng với cỏ cây.
Vào buổi Quan Trung loạn lạc xa xưa,
Anh em đều bị sát hại.
Quan quyền cao sang mà kể làm gì,
Chết chẳng nhặt nhạnh được thịt xương.
Tình đời vốn rẻ rúng, ghét bỏ sự suy vi.
Muôn việc tuỳ cho ngọn đèn nhấp nháy.
Anh chồng là phường bạc bẽo,
Ðem về người mới xinh như ngọc.
Cây hợp hôn còn biết nở đúng lúc,
Chim uyên ương không sống đơn độc.
Chỉ thấy nụ cười của người mới,
Mà không nghe tiếng khóc của người cũ.
Ở trong núi, nước suối được trong sạch,
Ra khỏi núi, nước suối bị vẫn đục.
Người hầu gái đi bán ngọc trở về,
Bứt dây dại che chắn cho mái tranh.
Ngắt đoá hoa mà không cài lên tóc,
Hái lá bách vốc đầy một bụm tay.
Trời buốt giá, tay áo màu xanh mong manh,
Chiều chiều đứng tựa khóm trúc dài.


Bài này làm năm 759 khi tác giả qua Tần Châu, tả một người đàn bà trong loạn ly, anh em bị giết, chồng bỏ, ở một thân nghèo khổ. Theo các chú giải về thơ Đỗ Phủ, đây là một bài thơ ký thác, như Tỳ bà hành của Bạch Cư Dị.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 2 trang (12 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Có người đẹp trần gian hiếm thấy
Sống âm thầm trong dãy núi xanh
Tự xưng con cái nhà lành
Sa cơ lưu lạc tựa cành cỏ cây
Ngày đó đất Quan Trung dấy loạn
Anh chị em ly tán thảm thương
Quan cao cũng tựa dân thường
Chết đầy mất xác, thịt xương xá gì
Đời ghét kẻ sa cơ thất thế
Mạng sống như đèn để gió to
Bạc tình là gã vũ phu
Vợ sau cưng quí tựa như ngọc ngà
Há chẳng biết hợp hôn khép lá
Uyên ương thường sống có đủ đôi
Chỉ hay vợ mới tươi cười
Kể chi vợ cũ khóc hoài dửng dưng
Còn trong núi nước trong như lọc
Khỏi núi rồi nước đục lẽ thường
Sai tì bán ngọc con buôn
Trở về kéo cỏ lợp buồng mái tranh
Ngắt đoá hoa nhưng không cài tóc
Tay cầm đầy lá bách hái rồi
Lạnh trời tay áo mỏng tơi
Chiều chiều tựa trúc trông vời mung lung.

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Có người gái đẹp tuyệt trần,
Núi non vắng vẻ âm thầm sống trong.
Kể nàng con gái đàng hoàng,
Mà nay phiêu dạt tới vùng cỏ cây.
Quan Trung loạn lạc xưa đây,
Anh em đều bị giết thây đầy đồng.
Cao sang quyền chức không mong,
Chết không nhặt nhạnh được toàn thịt xương.
Tình đời suy bại coi thường.
Việc đời như ánh đèn vườn nhấp nhô.
Anh chồng phường bạc bẽo thô,
Người như ngọc mới đem vô vỗ về.
Đúng khi dạ hợp nở huê,
Uyên ương không sống gặp thì lẻ đôi.
Chỉ nhìn người mới nụ cười,
Mà không nghe tiếng khóc đời người xưa.
Trong non nước suối trong thừa,
Khỏi non nước suối đục vừa bẩn hơn.
Gái hầu bán ngọc về non,
Bứt dây dại để che lòn mái tranh.
Không cài lên tóc hoa nhành,
Hái đầy lá bách trên cành bụm tay.
Mỏng xanh buốt giá áo may,
Chiều chiều đứng tựa khóm dài trúc xanh.

Chưa có đánh giá nào
Trả lời

Trang trong tổng số 2 trang (12 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]