Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Ngũ ngôn bát cú
Thời kỳ: Thịnh Đường
4 bài trả lời: 4 bản dịch
Đăng bởi hongha83 vào 11/02/2012 09:26

峽口其二

時清關失險,
世亂戟如林。
去矣英雄事,
荒哉割據心。
蘆花留客晚,
楓樹坐猿深。
疲苶煩親故,
諸侯數賜金。

 

Giáp khẩu kỳ 2

Thời thanh quan thất hiểm,
Thế loạn kích như lâm.
Khứ hĩ anh hùng sự,
Hoang tai cát cứ tâm.
Lư hoa lưu khách vãn,
Phong thụ toạ viên thâm.
Bì niết phiền thân cố,
Chư hầu sổ tứ kim.

 

Dịch nghĩa

Thời yên lành thì cửa ải không còn khó qua nữa,
Đời loạn giáo mác nhiều như rừng cây.
Việc anh hùng thôi đã qua,
Lòng ham xưng bá thôi cũng nhạt.
Hoa lau buổi chiều như giữ khách lại,
Trong lùm cây phong khỉ ngồi.
Quá nản vì phiền bạn bè,
Các ông ấy đã nhiều lần cho tiền.


(Năm 766)

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nhượng Tống

Thời bình ải mất hiểm,
Đời loạn giáo như rừng.
Cắt giữ làm chi mệt?
Anh hùng sống mãi chăng?
Lau tàn, người đứng muộn,
Lá kín, vượn ngồi rưng.
Bạn hữu làm phiền mãi,
Tiền cho đã mấy từng.


Nguồn: Thơ Đỗ Phủ, Nhượng Tống dịch, NXB Văn hoá - Thông tin, 1996
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Doanh

Thời bình ải dễ vượt,
Đời loạn giáo như rừng.
Nhảm sao lòng vương bá,
Qua rồi chuyện anh hùng.
Hoa lau khách chiều giữ,
Cây phong khỉ ẩn trong.
Chán ngấy phiền bè bạn,
Tiền cho mãi, các ông!

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phan Ngọc

Thời bình ải hết hiểm,
Gặp loạn, giáo như rừng.
Chuyện anh hùng đã hết,
Bụng cát cứ hung hăng.
Hoa lau chiều giữ khách,
Vượn ngồi trên cây phong.
Ngại khách buồn mệt mỏi,
Chủ nhân luôn tặng vàng.


Nguồn: Phan Ngọc, Đỗ Phủ - Nhà thơ thánh với hơn một ngàn bài thơ, NXB Văn hoá thông tin, 2001
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Đời thanh bình ải quan hết hiểm
Thời loạn thì đao kiếm như rừng
Đã qua câu chuyện anh hùng
Lòng ham xưng bá đã quăng bỏ rồi
Lau buổi chiều như lưu khách đến
Trong lùm phong vượn kín đáo ngồi
Mệt vì phiền nhiễu bạn tôi
Các ông ấy đã vàng thoi cho nhiều.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời