冬至

年年至日長為客,
忽忽窮愁泥殺人。
江上形容吾獨老,
天邊風俗自相親。
杖藜雪後臨丹壑,
鳴玉朝來散紫宸。
心折此時無一寸,
路迷何處見三秦。

 

Đông chí

Niên niên chí nhật trường vi khách,
Hốt hốt cùng sầu nê sát nhân.
Giang thượng hình dung ngô độc lão,
Thiên biên phong tục tự tương thân.
Trượng lê tuyết hậu lâm đơn hác,
Minh ngọc triêu lai tán tử thần.
Tâm chiết thử thì vô nhất thốn,
Lộ mê hà xứ kiến Tam Tần.

 

Dịch nghĩa

Hàng năm đông tới ta vẫn mãi trên đất khách,
Năm nay bỗng cảm thấy buồn muốn chết.
Trên sông theo vóc dáng thì ta già nhất,
Nơi xó trời này phong tục cũng quen dần.
Tuyết tan, chống gậy vào chơi hang đỏ,
Giống xưa áo mũ ngọc reo buổi sáng vào cung tía (làm việc).
Lúc này tâm tư tan nát không còn một tấc,
Lạc đường không còn biết Trường An ở đâu mà về.


Bài này làm năm 767. Vì Thành Đô có loạn, Đỗ Phủ bỏ thảo đường đưa gia quyến xuống thuyền tới Quỳ châu lánh nạn. Ông vừa làm thơ, vừa làm ruộng sinh nhai.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Năm lại năm ta còn đất khách
Bỗng năm nay buồn rách cả lòng
Là người già nhất trên sông
Xó trời phong tục cũng thông thạo rồi
Tuyết tan chống gậy chơi hang đỏ
Như xưa kia cung tía bước vào
Tâm tư tan nát còn đâu
Lạc đường không biết phương nào Trường An

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Anh Nguyên

Năm năm, đông chí xa nhà,
Buồn như muốn giết người ta lúc nào.
Trên sông thấy bóng già sao,
Chân trời phong tục lâu nào kác nhau.
Tuyết, hang chống gậy vào mau,
Sớm xưa, rung ngọc đến hầu nhà vua.
Nay lòng tan nát khổ chưa,
Lạc đường, sao thấy đất xưa tam Tần?!...

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Doanh

Hàng năm vẫn khách, ngày đông chí,
Sầu đến chết người cứ tới mau.
Hình tướng trên sông, già riêng tớ,
Phong tục bên trời, tự biết nhau.
Chống gậy hang hồng cơn tuyết đổ,
Ngọc rung điện tía buổi tan chầu.
Lúc này lòng dạ đang nát bấy,
Tam Tần đường tắc, thấy nơi đâu.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời