Đăng bởi Đông Tà vào 01/03/2007 13:46
Đêm khuya vắng lặng vầng trăng tỏ
Thấm rượu mềm môi ý mịt mờ
Tịch mịch mình ta ôn nỗi nhớ
Âm thầm chiếc bóng mộng niềm mơ
Trời đông lá đọng sương khua rối
Đất lạnh hoa vươn hé nhuỵ hờ
Thoảng bóng ai về sao chẳng nói
Cho lòng trĩu nặng hỡi người thơ
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.