Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đỗ Bạch Mai » Năm bông hồng trắng (1996)
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 14:04
Mảnh vườn Mẹ hoa cà nở tím
Vết chân khổng lồ xưa - giờ đã được phụng thờ
Bởi chính Mẹ đã sinh thành Thánh Gióng
Từ vết chân kia
Từ một sớm mai trời đất giao hoà
Mẹ chợt nhận ra một vết chân kỳ lạ
Thần linh nào vừa đi qua
Cố ý hay vô tình
Lưu trên đất thước đo vũ trụ
Gửi lại trần gian câu hỏi thiên hà
Sao Mẹ nhận ra
Sao Mẹ không bỏ qua?
Những người khác trong làng có thể sẽ làm ngơ
Những người khác sẽ gập mình cúi lạy
Những người khác sợ và bỏ chạy...
Sao Mẹ dám nhìn, dám lại gần
Sao Mẹ dám ướm thử bàn chân?
Mẹ hồn nhiên nhập cảm ứng thiên thần
Với một tâm hồn trong trẻo nhất
Đón phút thiêng liêng giao hoà trời đất
Nhận mang thai một sứ mệnh phi thường
Chính lòng Mẹ đã sinh ra kỳ tích
Cho ngàn năm mãi mãi lưu truyền...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.