I
Chùa Hương nghi ngút hương bay
Mà sao lá rụng bàn tay xuống thềm

Có gì trong tiếng chuông êm
Quả mơ cứ héo cả đêm lẫn ngày

Chùa Hương nghi ngút hương bay
Phật ngồi cũng héo cả ngày lẫn đêm


II
Bến Đục là bến Đục ơi
Yêu nhau chớ để đò trôi ngập ngừng

Người đi đi chẳng muốn dừng
Người về về đến nửa chừng lại thôi

Bến Đục là bến Đục ơi
Sương bay thành khói lên trời lửng lơ

Người đi tìm cái vu vơ
Người về cầm cái hững hờ trên tay

Người đi cầu phúc cầu may
Người về mưa cứ lay phay bên lòng

Nhưng mà bến Đục vẫn trong


III
Vu vơ một thoáng chùa Hương
Biết rằng chẳng có thiên đường mà tin
Chỉ mong có một trái tim
Từ trong sương khói vẫn tìm thấy nhau


Chùa Hương, tháng Giêng năm 1989
Nguồn: Con ngựa trắng và rừng quả đắng (thơ), Đồng Đức Bốn, NXB Văn học, 1992