Bỗng dưng tôi gặp mùa thu trở về

Dẫu lòng còn những tái tê
Dẫu đời còn những đam mê chưa thành

Mộ ông tôi thấy ở quanh
Mà xa đến nỗi mong manh như là

Mộ ông tôi thấy ở xa
Mà gần đến nỗi như là trong tay

Thương ông hoa cũng héo gầy
Khói hương thành quãng đường lầy sông sâu

Tôi nhổ sợi tóc trên đầu
Làm cây gậy chống ông đâu cũng tìm

Cỏ may trên mộ chiếc kim
Dẫu làm đau nát con tim úa vàng

Tôi vẫn đi dọc về ngang
Câu thơ thắp những nén nhang cho người!


Thành phố Vinh, năm 1988

Nguồn: Đồng Đức Bốn, Con ngựa trắng và rừng quả đắng (thơ), NXB Văn học, 1992