Xa một ngày bằng triệu mùa đông
Em bỏ chồng về ở với tôi không?
Nỗi nhớ em cồn cào như biển
Nơi em ở tôi đi và tôi đến
Cho tháng ngày em sống bớt cô đơn

Con muỗm xanh trên sóng lúa rập rờn
Mùi cỏ dại vẫn ven bờ nước đắng
Tình của em như một tờ giấy trắng
Mãi bây giờ tôi mới viết thành thơ

Tình của em như lối rẽ bất ngờ
Tôi đi đến trọn đời còn chưa biết
Dẫu cho đến tận cùng cái chết
Em bỏ chồng về ở với tôi không?

Tôi không tin rằng trong bão giông
Em cam chịu con tàu chết chìm trên sóng
Và tôi tin rằng trong cát bỏng
Em - Cây xương rồng vẫn hoa

Em ở gần tôi lại ở xa
Tim vẫn đập về nơi em nhiều nhất
Và tôi tin tình em là có thật
Những lúc buồn tôi mới viết thành thơ

Và niềm vui có khi đến bất ngờ
Tôi lại hát ru em ngủ
Nhà của em ở giữa phường Trung Tự
Cây tháp nước bồn hoa còn nhớ chỗ ta ngồi

Cỏ nát rồi cỏ mới lại sinh sôi
Hoa vẫn nở mùi hương đằm thắm
Và tôi tin một ngày gần lắm
Em bỏ chồng về ở với tôi không?


Hà Nội, mùa thu năm 1989

Nguồn: Đồng Đức Bốn, Con ngựa trắng và rừng quả đắng (thơ), NXB Văn học, 1992

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 2 trang (11 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Chia sẻ

Bài thơ da diết và dữ dội. Cuộc đời đôi khi trớ trêu như thế! "Em bỏ chồng về ở với tôi không?". Chắc chắn là không rồi bởi vì cuộc đời đâu chỉ có hai ta...Đồng Đức Bốn đã mãi mãi đi xa nhưng câu thơ và tiếng lòng khắc khoải của anh thì còn mãi. Đó cũng là tiếng lòng đồng vọng của không ít người chẳng dãm nói ra...

Tôi yêu cuộc sống hôm nay
Bởi trong tôi có những ngày hôm qua...
15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Em bỏ chồng về với tôi không (Đồng Đức Bốn"

Bài thơ đi vào lòng cô gái, dẫu có chồng rồi nhưng khi nghe được câu "em bỏ chồng về với tôi không" vẫn thấy cảm động và trân trọng lắm

15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Em bỏ chồng về ở với tôi không?

Tinh yêu cháy bỏng của những đôi trai gái đã yêu nhau có tính yêu nảy nở trong cuộc sống hoặc đó chỉ là tình yêu đơn phương mà khi một trong hai người vì lí do nào đó mà không đến được với nhau. Nỗi khát khao và muốn có  nhau da diết ấy đó là tiếng vọng, tiếng lòng của mỗi  con  tim  có tâm trạng để mơ một giấc mơ ảo vọng! "Em bỏ chồng về ở với tôi không?" sao lại không có ! " Anh  bỏ  vợ về ở với tôi không?" nhỉ. Có chứ ! Tôi thích nhất đoạn kết của bài thơ :

Cỏ nát rồi cỏ mới lại sinh sôi
Hoa vẫn nở mùi hương đằm thắm
Và tôi tin một ngày gần lắm
Em bỏ chồng về ở với tôi không?

 Mặc dù   và biết rằng có thể một điều tưởng tuợng ấy không bao giờ có nhưng vẫn có quyền hi vọng để bất chấp tất cả khi họ đến được với nhau.

15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Cái hay của bài thơ

Với tiêu đề của bài thơ bất cứ ai nghe đến cũng phải sợ .Sợ là phải ,bởi cái lễ giáo của phương đông mình nó kín kẽ lắm !Chao ôi,thế mà Đồng Đức Bốn lại dám :''Em bỏ chồng về sống với tôi không''!Cứ tưởng bài thơ sẽ buồn lắm ,thế mà Đồng Đức Bốn lại cho nó cái trong trẻo và ngọt ngào .Đó là cái hay của bài thơ ,là tài năng của tác giả !



Nghêu ngao giữa chốn dương trần
Phù hoa đổi lâý phù vân cười xoà
                          -ĐẶNG ÂN-
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

hi

Hay lắm! Người đó đọc chắc xúc động đậy lắm đây

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

độc đáo

Chỉ có thể nói là độc đáo! Và tất nhiên là hay nữa!

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Em bỏ chồng về ở với tôi! (Bản in chuẩn nhất)

Xa một ngày hơn triệu mùa đông
Em bỏ chồng về ở với tôi không
Nỗi nhớ cồn cào như biển
Nơi em ở tôi đi và tôi đến
Cho tháng ngày em sống bớt cô đơn
Con muỗm xanh trên sóng lúa dập dờn
Hương cỏ dại mãi bên hồ nước đắng
Tình của em như một trang giấy trắng
Để đến giờ tôi mới viết thành thơ
Tình của em như lối rẽ bất ngờ
Tôi đi đến hút đời không biết mệt
Còn đi đến tận cùng cái chết
Em bỏ chồng về ở với tôi không?
Tháng ngày qua cứ liên miên mùa đông
Tháng ngày qua cứ liên miên mùa nóng
Bao con tàu đã chết chìm trên sóng
Sao mùa về chim ngói chẳng di cư
Những ngày xa không viết một dòng thư
Mà trong mắt vui buồn tươi tắn thế
Càng yêu em càng thương đời rất trẻ
Giọt sương đầu hè nắng hé lúc rạng đông
Trong cuộc đời còn lắm bão nhiều giông
Nhiều người tốt nhưng còn bao kẻ xấu
Trên đất rắn chân đi còn bật máu
Em bỏ chồng về ở với tôi không?
Tôi chẳng tin là trong bão giông
Em cam chịu con tàu chết chìm trên sóng
Như tôi tin là trên cát bỏng
Em như cây xương rồng vẫn hoa
Tôi ở gần tôi lại ở xa
Tim vẫn đập về nơi em nhiều nhất
Bởi tình em tôi tin là có thật
Nên khi buồn tôi cũng viết thành thơ
Và niềm vui có khi đến bất ngờ
Tôi lại hát ru em ngủ
Nhà em ở bên miền quê nhỏ
Bến nước triền sông còn nhớ chỗ ta ngồi
Cỏ nát rồi cỏ mới lại sinh sôi
Hoa cứ gợi một mùi hương đằm thắm
Và tôi tin một ngày gần lắm
Em bỏ chồng về ở với tôi.
(Đồng Đức Bốn)

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Về câu cuối của bai thơ này

Câu cuối bài thơ này không thể có chữ không được vì sẽ mâu thuẫn với câu liền ở trên.
" Và tôi tin một ngày gần lắm
 Em bỏ chồng về ở với tôi"

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

bản in

Xin bạn cho biết bản in trên nằm trong sách nào.
Cảm ơn bạn.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Về câu cuối của bai thơ

Tôi chỉ đọc bài này trên thi viện, nhưng về logic thì câu cuối không thể có chữ "không" . Câu trên của bài thơ là "Và tôi tin một ngày gần lắm" Đã tin thì không thể nào lại còn hỏi không nữa mà chỉ có thể là:
"Và tôi tin một ngày gần lắm,
 Em bỏ chông về ở với tôi"
Từ ngữ tiếng Việt không thể mâu thuẫn như vậy được.

15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời

Trang trong tổng số 2 trang (11 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối