Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

奉誠園聞笛

曾絕朱纓吐錦茵,
欲披荒草訪遺塵。
秋風忽洒西園淚,
滿目山陽笛裏人。

 

Phụng thành viên văn địch

Tằng tuyệt chu anh, thổ cẩm nhân,
Dục phi hoang thảo phỏng di trần.
Thu phong hốt sái Tây Viên[1] lệ,
Mãn mục “Sơn Dương địch[2]” lý nhân.

 

Dịch nghĩa

Ông đã từng treo ấn từ quan, quăng bỏ nệm gấm,
Ta vạch cỏ cây hoang dại tìm nhà xưa của ông.
Gió thu làm ta rơi lệ ở Tây Viên,
Trước mắt như thấy rõ tác giả bài “Sơn Dương địch”.


Lời chú của tác giả: “Viên, là nhà cũ của quan thị trung họ Mã”. Quan thị trung họ Mã không rõ thân thế, có thể là bạn thân của tác giả đã bị quyền thần giết và cơ nghiệp nay đã tan nát.

Chú thích:
[1]
Khu vườn to đẹp thiết lập từ đời Tuỳ ở Lạc Dương. Nhà Tuỳ đổ, vườn cũng bị phế bỏ. Trong bài Tây Viên chỉ nhà cũ của họ Mã.
[2]
Thời Tam Quốc, ba người nước Nguỵ là Hướng Tú, Kê Khang và Lã An kết bạn thân thiết. Tư Mã Chiêu giết Khang và An, Tú ở Sơn Dương nghe thổi tiêu khóc bạn mà làm ra bài Tư cựu phú, người đời sau gọi bài này là Sơn Dương địch.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Từng từ quan, từng quăng nệm gấm
Vạch cỏ hoang tìm ngắm nhà xưa
Gió thu chợt lệ như mưa
Tưởng như trước mắt hương thừa Sơn Dương.


tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn phước Hậu

Từng vất nệm xe, bỏ mũ quan
Tìm nhà xưa vạch cỏ đường hoang
Gió thu lạnh ướt Tây Viên lệ
Trước mắt Sơn Dương đã hiện thân.


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Treo ấn từ quan bỏ gấm nhung
Lối xưa quay lại kiếm nhà ông
Gió thu giọt lệ Tây Viên đổ
Tiếng địch Sơn Dương réo rắt thầm


15.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Đông Phong

Từng bỏ ngù son thôi chiếu gấm
Cỏ hoang muốn vạch dấu xưa tìm
Gió thu chợt rỏ Tây Viên lệ
Tiếng sáo Sơn Dương đầy mắt nhìn.


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Treo ấn từ quan, bỏ gấm hoa,
Vạch cây hoang dại tìm nhà ra.
Gió thu rơi lệ Tây Viên đó,
Trước mắt “Sơn Dương địch” thấy qua.


Chưa có đánh giá nào
Trả lời