Nửa đời mới mọc đủ răng
Lợi danh đỏ thế mà lăn lóc dần,
Phải chăng ngậm cả âm thầm
Mà nên khấp khểnh giữa tần ngần môi.
Ba mươi sáu cái nổi trôi
Cái kín đáo, cái nằm phơi cửa lòng
Hàm răng nén những ngập ngừng
Cho tôi buốt đến tận cùng lời yêu.
Tóc chiều giờ gió sương neo
Vẫn như xơ mướp nói điều nhà quê
Lời yêu leo biếc lối về
Trẻ trung ơi, biết đam mê... là thiền.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.