Thi viện

Quên mật khẩu | Đăng ký

620 người đang online (6 thành viên)

 

» Tham gia Thi Viện trên facebook Tìm nhanh:      Góp ý



Những lá thư viết trên đường - Из "Писем по дороге"

Thơ » Nga » Olga Berggoltz » Ký ức » Chùm thơ về sông Volga - sông Đông



» Hiện một số bài thơ có cùng từ khoá



   Những lá thư viết trên đường (Olga Berggoltz - Ольга Берггольц, Nga)
 
Thể thơ: (Thơ nước ngoài)
Từ khoá: tình yêu , thép gai , sông
Đã được xem 669 lần
Đăng bởi Hoa Xuyên Tuyết vào 20/02/2007 15:11
Đã sửa 1 lần, lần sửa cuối bởi Hoa Xuyên Tuyết vào 02/04/2007 01:56
x Có 1 bài trả lời
x Có 1 người yêu thích


(2 điểm, 1 người bầu)
Bầu chọn: 1 | 2 | 3 | 4 | 5
x Thao tác
 
 
 

Из "Писем по дороге"

Những lá thư viết trên đường (Người dịch: Thuỵ Anh)

1

Темный вечер легчайшей метелью увит,
волго-донская степь беспощадно бела...
Вот когда я хочу говорить о любви,
о бесстрашной, сжигающей душу дотла.

Я ее, как сейчас, никогда не звала.

Отыщи меня в этой февральской степи,
в дебрях взрытой земли, между свай эстакады.
Если трудно со мной - ничего, потерпи.
Я сама-то себе временами не рада.

Что мне делать, скажи, если сердце мое
обвивает, глубоко впиваясь, колючка,
и дозорная вышка над нею встает,
и о штык часового терзаются низкие тучи?
Так упрямо смотрю я в заветную даль,
так хочу разглядеть я далекое, милое
                                солнце...
Кровь и соль на глазах!


Я смотрю на него сквозь большую печаль,
сквозь колючую мглу,
        сквозь судьбу волгодонца...

Я хочу, чтоб хоть миг постоял ты со мной
у ночного костра - он огромный,
                    трескучий и жаркий,
где строители греются тесной гурьбой
и в огонь неподвижные смотрят овчарки.

Нет, не дома, не возле ручного огня,
только здесь я хочу говорить о любви.
Если помнишь меня, если понял меня,
если любишь меня - позови, позови!

Ожидаю тебя так, как моря в степи
ждет ему воздвигающий берега
в ночь, когда окаянная вьюга свистит,
и смерзаются губы, и душат снега;
в ночь, когда костенеет от стужи земля,-
ни костры, ни железо ее не берут.
Ненавидя ее, ни о чем не моля,
как любовь, беспощадным становится труд.
Здесь пройдет, озаряя пустыню, волна.
Это всё про любовь. Это только она.

1952


2

О, как я от сердца тебя отрывала!
Любовь свою - не было чище и лучше -
сперва волго-донским степям отдавала...
Клочок за клочком повисал на колючках.

Полынью, полынью горчайшею веет
над шлюзами, над раскаленной землею...
Нет запаха бедственнее и древнее,
и только любовь, как конвойный, со мною.

Нас жизнь разводила по разным дорогам.
Ты умный, ты добрый, я верю доныне.
Но ты этой жесткой земли не потрогал,
и ты не вдыхал этот запах полыни.

А я неустанно вбирала дыханьем
тот запах полынный, то горе людское,
и стало оно, безысходно простое,
глубинным и горьким моим достояньем.

...Полынью, полынью бессмертною веет
от шлюзов бетонных до нашего дома...
Ну как же могу я, ну как же я смею,
вернувшись, "люблю" не сказать по-другому!

1952, 1960

1

Chiều tối sẫm chìm trong cơn lốc nhẹ,
Thảo nguyên nối những dòng sông* trắng đến quặn lòng.
Chính lúc này tôi muốn nói đến tình yêu thời trẻ
bất chấp mọi điều, thiêu rụi cả hồn trong.

Chưa bao giờ tôi tha thiết gọi tên Người,
tình yêu ấy – như bây giờ đang gọi!

Giữa mảnh đất hoang tàn đạn bom cày xới,
lổn nhổn những cọc trụ mố cầu trên thảo nguyên lạnh giá tháng hai,
hãy tìm đến tôi đi, và với tôi xin nhẫn nại,
bởi đôi khi tôi cũng tự chán ngán mình!

Phải làm sao đây nếu trái tim cay đắng tội tình
đang bị vòng thép gai bủa vây đâm nát?
Phía trên kia một chòi canh ai oán,
họng lưỡi lê xé toạc đám mây chiều.

Sao vẫn kiên gan hướng về miền xa lắc thương yêu?
Sao vẫn khát khao một mặt trời phía trên cao yêu dấu?
Để con mắt xót xa những muối hòa cùng máu…

Nhìn mặt trời xa qua nỗi lòng đau đáu,
qua bóng tối kẽm gai,
qua số phận người dân ven hai dòng sông vĩ đại*

Giá như anh đứng bên em dù chỉ một phút giây
bên đống lửa ấm nồng và vui reo tí tách
sưởi cho những người thợ xây vòng quanh sát cánh
và đàn chó đứng im như tượng ngắm nhìn!

Chỉ ở nơi này em muốn nói đến yêu – tin,
không phải ở nhà, không phải bên bếp lò mình vẫn nhóm!
Nếu đã hiểu em rồi, nếu còn yêu, còn nhớ,
gọi em đi, gọi em đến bên mình!

Đợi chờ anh như trên vùng tăm tối u minh,
người đắp bờ hoài công đợi biển
trong tiếng rít kinh hoàng đêm bão tuyết,
này lạnh cóng đôi môi này tuyết ập xuống dập vùi.
Trong cái đêm mặt đất đóng băng rồi
những đống lửa hay sắt thép vô hồn cũng không còn đón nhận,
đất lạnh câm gợi lòng thù hận,
nhưng bao kẻ vẫn vắt kiệt sức tàn cho đất, cũng như tình yêu – không tiếc than chẳng qụy lụy điều gì.
Như con sóng tràn về chớp sáng vùng trống rỗng chai lì
Tình yêu đó! Đây bài hát về Người, ơi tình yêu tuổi trẻ…

1952


2

Ôi làm sao rứt được khỏi tim mình
tình trong trắng có gì hơn nổi.
Tự xa xưa trao cho miền thảo nguyên dữ dội*
từng mẩu tình treo ngược ngọn thép gai.

Nơi cửa sông, khắp vùng đất cháy
thoảng mùi hương hoa ngải đắng ngắt lòng.
Có mùi hương nào xa vắng thế này không
như điềm báo tai ương,
và chỉ còn lại tình yêu bên tôi như người lính canh áp giải.

Đời đã chia cắt đôi ta đã khiến mình xa mãi.
Em vẫn tin anh sáng trí sáng lòng.
Nhưng chưa bao giờ chạm tay vào mảnh đất kiệt cùng,
hẳn anh chưa từng biết mùi ngải đắng

Tôi mải mê hít căng mùi hương sâu lắng
ngải đắng đây, đắng ngắt tình đời -
Nỗi đau của loài người giản đơn vô hạn
đã trở thành niềm cay cực riêng tôi

Từ những cửa đập bê tông vẫn thoảng đưa về mùi hoa ngải,
mùi hương yêu bất tử bay đến tận nhà tôi
Thử hỏi làm sao tôi có thể chẳng cất lời,
trở về sau đắng cay nói lời yêu khác trước!

1952, 1960


* hai dòng sông Olga nhắc đến ở đây là sông Volga và sông Đông.
 
 


 

Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]

Bản dịch của Thuỵ Anh 

Hoa Xuyên Tuyết

Hoa Xuyên Tuyết

Đăng ký: 27/12/2006 16:25
Số bài gửi: 5170

Đã được xem 643 lần
Đăng bởi Hoa Xuyên Tuyết vào 20/02/2007 15:11
Đã sửa 5 lần, lần sửa cuối bởi Hoa Xuyên Tuyết vào 09/02/2011 01:14
1

Chiều tối sẫm chìm trong cơn lốc nhẹ,
Thảo nguyên nối những dòng sông* trắng đến quặn lòng.
Chính lúc này tôi muốn nói đến tình yêu thời trẻ
bất chấp mọi điều, thiêu rụi cả hồn trong.

Chưa bao giờ tôi tha thiết gọi tên Người,
tình yêu ấy – như bây giờ đang gọi!

Giữa mảnh đất hoang tàn đạn bom cày xới,
lổn nhổn những cọc trụ mố cầu trên thảo nguyên lạnh giá tháng hai,
hãy tìm đến tôi đi, và với tôi xin nhẫn nại,
bởi đôi khi tôi cũng tự chán ngán mình!

Phải làm sao đây nếu trái tim cay đắng tội tình
đang bị vòng thép gai bủa vây đâm nát?
Phía trên kia một chòi canh ai oán,
họng lưỡi lê xé toạc đám mây chiều.

Sao vẫn kiên gan hướng về miền xa lắc thương yêu?
Sao vẫn khát khao một mặt trời phía trên cao yêu dấu?
Để con mắt xót xa những muối hòa cùng máu…

Nhìn mặt trời xa qua nỗi lòng đau đáu,
qua bóng tối kẽm gai,
qua số phận người dân ven hai dòng sông vĩ đại*

Giá như anh đứng bên em dù chỉ một phút giây
bên đống lửa ấm nồng và vui reo tí tách
sưởi cho những người thợ xây vòng quanh sát cánh
và đàn chó đứng im như tượng ngắm nhìn!

Chỉ ở nơi này em muốn nói đến yêu – tin,
không phải ở nhà, không phải bên bếp lò mình vẫn nhóm!
Nếu đã hiểu em rồi, nếu còn yêu, còn nhớ,
gọi em đi, gọi em đến bên mình!

Đợi chờ anh như trên vùng tăm tối u minh,
người đắp bờ hoài công đợi biển
trong tiếng rít kinh hoàng đêm bão tuyết,
này lạnh cóng đôi môi này tuyết ập xuống dập vùi.
Trong cái đêm mặt đất đóng băng rồi
những đống lửa hay sắt thép vô hồn cũng không còn đón nhận,
đất lạnh câm gợi lòng thù hận,
nhưng bao kẻ vẫn vắt kiệt sức tàn cho đất, cũng như tình yêu – không tiếc than chẳng qụy lụy điều gì.
Như con sóng tràn về chớp sáng vùng trống rỗng chai lì
Tình yêu đó! Đây bài hát về Người, ơi tình yêu tuổi trẻ…

1952


2

Ôi làm sao rứt được khỏi tim mình
tình trong trắng có gì hơn nổi.
Tự xa xưa trao cho miền thảo nguyên dữ dội*
từng mẩu tình treo ngược ngọn thép gai.

Nơi cửa sông, khắp vùng đất cháy
thoảng mùi hương hoa ngải đắng ngắt lòng.
Có mùi hương nào xa vắng thế này không
như điềm báo tai ương,
và chỉ còn lại tình yêu bên tôi như người lính canh áp giải.

Đời đã chia cắt đôi ta đã khiến mình xa mãi.
Em vẫn tin anh sáng trí sáng lòng.
Nhưng chưa bao giờ chạm tay vào mảnh đất kiệt cùng,
hẳn anh chưa từng biết mùi ngải đắng

Tôi mải mê hít căng mùi hương sâu lắng
ngải đắng đây, đắng ngắt tình đời -
Nỗi đau của loài người giản đơn vô hạn
đã trở thành niềm cay cực riêng tôi

Từ những cửa đập bê tông vẫn thoảng đưa về mùi hoa ngải,
mùi hương yêu bất tử bay đến tận nhà tôi
Thử hỏi làm sao tôi có thể chẳng cất lời,
trở về sau đắng cay nói lời yêu khác trước!

1952, 1960

* hai dòng sông Olga nhắc đến ở đây là sông Volga và sông Đông.

"Xin anh đừng hỏi vì sao
Tên anh em để lẫn vào trong thơ..."


Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]






RSS © 2004-2013 annonymous