|
|
|
| » Tham gia Thi Viện trên facebook |
Tìm nhanh:
|
Thơ » Việt Nam » Hữu Thỉnh » Đường tới thành phố (1979) » Chương 1: Ngọn lửa chiến trường
| |
|||||||
|
|||||||
| |
|||||||
Không biết bằng cách nào lửa đã nhóm lên
Như không phải củi rừng đang cháy Có gì đó trong đốm tàn hoa cải Cứ bay lên làm nhẹ cả người ngồi Lửa vun cao vách đất bóng người Đang ấm lại bao nỗi niềm để ngỏ Tiếng suối đổ, hãy nghe suối đổ Chảy cồn cào ngang dọc mỗi tâm tư Chào ngọn lửa Xòe bàn tay lạnh cóng Chúng tôi hơ Chúng tôi sưởi một chặng đường tất bật Ngày mai lại nhớ về nơi này Lại nhớ nhau Người còn người mất Lại nhớ mình Có lúc Ngồi thảnh thơi như chẳng bận điều gì Lửa ném tàn xua muỗi bay đi Chỉ còn ta với tình rừng rộng rãi Quàng vai bạn vô tình ta chạm phải Cái cựa mình tin cậy của rừng đêm Trước mặt là bao nhiêu miền quê Sau lưng là bao nhiêu miền quê Ngọn lửa ta đốt lên ở giữa Nếu mẹ biết ta còn đông đủ Đang bập bùng thương nhớ suốt hành lang Giọt đèn ấy bớt đi nhiều khuya khoắt Giọt đèn ấy bớt đi nhiều khuya khoắt Chia bình yên cho mỗi con đường Chúng tôi người chủ những căn hầm Đốt ngọn lửa để tìm vào tri kỷ Hầm là nơi che máu che xương Là cửa sổ mở về hướng mẹ Mẹ đang đi gánh rạ giữa đồng Ra chẳng nặng mà nặng nhiều vì gió Xe gạo ầm ì vượt khẩu ngoài kia Đã bao lần mẹ nuôi tôi như thế Những cánh đồng in dấu chân của mẹ Cứ ngày ngày ra khẩu lệnh cho tôi. *** Xạ thủ trung liên Lưỡng quyền cao đen một nốt ruồi Đang chở che, đang âu yếm mọi người Tiếp thêm củi bằng bàn tay thô nháp Những ngón bằng như cây bài tam cúc Từng bàng hoàng trên mái tóc người yêu Họ tên anh, cả ngày tháng năm sinh Giặc đánh cắp để loan tin báo tử Chúng ép anh từ hai phía chiến trường Anh đi hái rau và đôi khi lại vấp Anh còn lại sau những lần thay quân Sau những lần hổ vồ Sau những lần voi đuổi Sau bữa canh nấm độc cào gan Giặc đổ quân vào hậu cứ sư đoàn Hất anh qua biên giới Thèm một chỗ ngồi thư thả bóc măng Anh xuống dòng Nậm Khìn rửa mặt Dòng Nậm Khìn từ bên Việt chảy sang Thèm vỏ sắn lật mình trôi dưới đáy Biết đồng bào bên nước đói no Thèm một đầu củi dở, thèm một làn nước đục Để lần ra tin tức chiến trường Nhưng dòng sông cứ mịt mờ cay đắng Sông như là không biết có anh Lửa vì thế đã chín thành than đỏ Anh vì thế mà yêu thêm ngọn cỏ Mọc bơ thờ trên chốt giáp ranh Ngọn lửa này Và hy vọng của anh Của anh nữa một người giỏi toán Một thí sinh hy vọng bời bời Em đồn xong lại đến ngồi bên lửa Và anh nghe lửa nói với mình Chiến tranh và mơ mộng Đường mòn và thư em Lũ bọ cạp rình người trong lá mục Dòng sông như bữa tiệc sau rừng Anh cắt ngắn từng đoạn dây cháy chậm Chống gối bò lên đất vùi choáng ép Nhưng lần sau vẫn không thể dài thêm Từ cửa mở đến bộc phá viên Khoảng cách ấy là chân dung tự họa Và anh thêu trên ngực áo của mình Họ tên, đơn vị Người ta tìm áo để báo tin cho mẹ Nếu chẳng may anh ngã xuống nơi đâu Đến cái chết đã chẳng cần giấu giếm Trái tim anh càng đập ngang tàng Ngọn lửa này Và hy vọng Của anh Của chúng tôi những người mới đến Chúng tôi vẫn hát sông Lô, sông Thao, Điện Biên, Tây Bắc Thương các anh dốc đá tai mèo Đến lượt chúng tôi dốc đá tai mèo Mưa trơn quá chân tuồi ra khỏi dép Dốc Pha Đin là cái dốc cuối cùng Các anh qua để tiến về Hà Nội Khẩu súng trường tinh vi và ngắn lại Đường chúng tôi ra trận lại dài thêm Có chiếc đài bốn pin, có đôi giày cao cổ Mỗi tuổi quân chịu sáu tháng mưa rừng Lại có những anh hùng Đến với họ, thơ tìm ra tinh chất Có người chỉ huy từ lứa chúng tôi lên Góp cho đất nước nhiều vầng trán Sống làm người chiến thắng Cho mẹ mình, cho đời mình đỡ khổ Còn ao ước nào hơn Tự do và Đoàn tụ Vào rừng lấy mật và đẵn gỗ Thương mẹ và yêu em Còn hạnh phúc nào hơn Tổ quốc! *** Chính mơ ước cho chúng tôi bóng mát Qua bãi bom cây cối cộc cằn Nhìn ngọn lửa lại nhìn nhau Bỗng lạ Lòng cứ đầy những Bình Định, Nha Trang... Xin cám ơn câu thơ các anh đã đến cùng ngọn lửa Mấy đứa nhớ nhà ngắt ngọn tàu bay Đường chẳng còn dài như nó vốn từng dài Suối cứ đổ trong bình minh nõn chuối Chúng tôi trẻ nên củi rừng mau bén Hơ bàn tay lại nhớ các anh Chúng tôi sưởi bằng ngọn lửa của mình Lại thấy ấm từ các anh đi trước Các anh nhớ nhà Các anh sốt rét Những câu thơ còn được đến bây giờ Chúng tôi sưởi trên những câu thơ ấy Cứ thế qua đi nhiều mùa mưa Và chúng tôi làm thơ Quần áo thiếu thì rủ nhau kiếm củi Chúng nó săn từng sợi khói Đất ướt gió hoang Lửa bén vào tay còn dính hơi xăng Rồi khó nhọc mới bắt vào củi ẩm Chúng tôi trẻ nên củi rừng mau bén Chúng tôi làm thơ ghi lấy cuộc đời mình Chúng tôi còn biết xoay xở ra sao Gạo chỉ mang đủ mười ngày còn dành mang súng Còn mang thuốc Còn mang nhau Mang bao nhiêu tai biến dọc đường Mỗi quyển sách nặng bằng năm viên đạn Chúng tôi đành mang đạn trước tiên Không có sách chúng tôi làm ra sách Chúng tôi làm thơ ghi lấy cuộc đời mình Chúng tôi vừa đi vừa nhẩm dọc đường Thơ cứ đến và mưa chiều mau ngớt. |
|||||||
| |
|||||||