|
|
|
| » Tham gia Thi Viện trên facebook |
Tìm nhanh:
|
Thơ » Việt Nam » Hoàng Cầm » Mưa Thuận Thành (1991)
| |
|||||||
|
|||||||
| |
|||||||
Người mỉa em đờ... ấy đấy ru ?
Cười toe nói toét toạc sương mù Tàn canh đứng... Rạng đông vừa lọt Cửa khép hờ toang hoác gió thu Thì vâng!... em xin đừng lặng thinh Da hồng tóc óng mỏng đường sinh Đào nhung cánh lụa kiềng soi nắng Gió cấp ba thổi méo thân hình Bừng cơn sốt đến giường nan lệch Trăng nửa mùa thay gió đỏ tơi Phong thấp em tìm đâu thuốc chữa Vào tim dao khía bịa ra cười Từ đó môi em đuôi ớt ngậm Hai gò tịch mịch má hồng ngâm Mua son đắt rẻ tùy phiên chợ Phấn mốc nhồi quanh ngọc chuốt thầm Cột đèn phố Zét hẹn duyên Tê Lại cuối vườn Thờ ngóng dáng Bê Ngày ve đêm vãn mười cơn gió Mười cái ô trần nghiêng ngửa mê Lĩnh tía hoa thâm kín sự đời Thèm vui xao động phố phường ơi Chiều em chưa nhắp bia bèo bọt Ai đã nhờn đưa mắt thịt ôi Lũ lượt ngày đi xám lạnh dần Mùa nào đất lạ cũng thanh tân Em run ngực lép tê chân bước Đi quá đông già chẳng thấy xuân Ấy đấy là em. ấy thế oan Trở về quê quạnh lánh mây tàn Đàn treo chéo mộng dây dơ dáng Cố nảy tình tang mấy phím hoang Thôi em xin tắt cơn cười nghẹn Nỗi nhục ngồi cao hơn nỗi đau Em cậy người thơ vườn ổi cũ Gửi bùa mê lịm lúc say nhau. |
|||||||
| |
|||||||