Chia sẻ trên Facebook Trang Thi Viện trên Facebook Chia sẻ trên Google+ Chia sẻ trên Twitter RSS feed
Dùng font cỡ nhỏ Dùng font cỡ vừa Dùng font cỡ lớn

Bài ca ngất ngưởng

Thơ » Việt Nam » Nguyễn Công Trứ


   Bài ca ngất ngưởng
 
Thể thơ: Ca trù (hát nói, hát ả đào), thời kỳ: Nguyễn
Đã được xem 17064 lần
Đăng bởi Vanachi vào 25/07/2005 01:37
Đã sửa 4 lần, lần sửa cuối bởi karizebato vào 07/12/2009 18:36
22 người thích
5 bài trả lời
Thao tác
 
 
 
Vũ trụ nội mạc phi phận sự
Ông Hi Văn tài bộ đã vào lồng
Khi Thủ khoa, khi Tham tán, khi Tổng đốc Đông
Gồm thao lược đã nên tay ngất ngưởng
Lúc bình Tây, cờ đại tướng
Có khi về Phủ doãn Thừa Thiên
Đô môn giải tổ chi niên
Đạc ngựa bò vàng đeo ngất ngưởng
Kìa núi nọ phau phau mây trắng
Tay kiếm cung mà nên dạng từ bi
Gót tiên theo đủng đỉnh một đôi dì
Bụt cũng nực cười ông ngất ngưởng
Được mất dương dương người tái thượng
Khen chê phơi phới ngọn đông phong
Khi ca, khi tửu, khi cắc, khi tùng
Không Phật, không tiên, không vướng tục
Chẳng Trái, Nhạc cũng vào phường Hàn, Phú
Nghĩa vua tôi cho vẹn đạo sơ chung
Trong triều ai ngất ngưởng như ông!

Nguồn: Thơ văn Nguyễn Công Trứ, Trương Chính biên soạn & giới thiệu, Nxb Văn học, 1983
 
  


 

Thảo luận thêm: ai có bài phân tích về bài ca ngất ngưởng không vậy

khẻ_theo_thơ

Đăng ký: 13/8/2006
Số bài gửi: 1

hi
mình là thành viên mới, bạn nào có bài phân tích của bài ca ngầt ngưởng thì post lên nha. cảm ơn rất nhiều.
mình đang làm bài tập làm văn về bài thơ này, muốn tìm thêm một vài dẫn chứng để phân tích ấy mà.
bạn nào có thì post lên cho minh nha, thanks ....

Thảo luận thêm: nói thêm

Phụng vũ cửu thiên

Phụng vũ cửu thiên

Đăng ký: 12/7/2007
Số bài gửi: 649

Về câu : "Được mất dương dương người tái thượng" em có được đọc trong một tài liệu của Hà Thúc Hoan có cho rằng câu đó phải là "Được mất dương dương người thái thượng" mới đúng.

Trích nguyên văn: Theo tác giả "Việt Nam ca trù biên khảo" và Văn học 11 tập một (NXB GD, 1991) chúng tôi khẳng định từ ghép ở cuối c6au thơ thứ 13 này là "thái thượng". "Người thái thượng" là người thái cổ, người tiền sử còn giữ được sự hồn nhiên, vô tư như trẻ thơ. Với trẻ thơ, mọi vật đều trở thành đồ chơi và trò chơi. Trẻ thơ không cay cú ăn thua như người lớn. Ý nghĩa này của từ "thái thượng" rất phù hợp với triết lí sống "ngất ngưởng" của Nguyễn Công Trứ. Không hiểu căn cứ vào đâu mà gần đây có tác giả sách giáo khoa đã đổi "thái thượng" thành "tái thượng" để liên hệ với điển tích Tái ông thất mã ?!

Mong anh Điệp cho ý kiến!
Ta chẳng muốn làm một mặt trời đỏ
Ôm hết mộng ngày
Ta chẳng muốn làm một ánh trăng bạc
Thâu hết đêm say

Thảo luận thêm: Tái thượng hay thái thượng

Vanachi

Con chim bạt gió lạc loài kêu thương

Vanachi

Đăng ký: 31/5/2004
Số bài gửi: 23934

Nếu không đưa ra căn cứ chắc chắn thì đó cũng chỉ là một giả thuyết mà thôi. Chữ thái và tái trong chữ Nôm cũng khác nhau (thực ra cả 2 đều là chữ Hán), nên nếu có bản chữ Nôm thì sẽ biết ngay, tiếc là không có.

Riêng anh thì thấy "tái thượng" là rất hợp lý. Thơ văn cổ thường hay dựa vào điển cố điển tích, "thái thượng" nghe rất lạ lẫm, cả cách giải nghĩa em trích kia nghe cũng khá gượng ép.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.

Thảo luận thêm: PhụngVũCửuThiên

aaaaaaaaaaaaa

Đăng ký: 30/9/2009
Số bài gửi: 1

Cái ông Phùng vũ cửu thiên cứ như là chơi thiên long bát bộ ý

tôi cúng chơi TLBB

Thảo luận thêm: Cần biết

HanKim

HanKim

Đăng ký: 5/10/2009
Số bài gửi: 2

Câu thơ :" hà như Uy Viễn tướng quân thú- Tuý ủng hồng nhi thượng pháp môn" của Phan Bội Châu có thế phân tích thế nào ạ?>

Always keep the faith!
Hope to the end!





© 2004-2014 Vanachi