| |
|||||||
|
|||||||
| |
|||||||
Tiết thu dạ, thiên quang vân tĩnh Chốn lữ đình Tai nghe văng vẳng bốn bề, Gương Nga vằng vặc soi hè quế lan. Thấy trăng, thêm động lòng vàng, Ngâm câu vấn Nguyệt mà than mấy lời. Hỏi chị Nguyệt mấy lời sau trước: "Duyên cớ sao mà lại thảnh thơi ?" Nguyệt rằng: "Vật đổi sao dời, Thân này trời để cho người soi chung. Làm cho mỏi mệt anh hùng, Ngàn thu sương tuyết, một lòng thanh quang". Hỏi chị Nguyệt: "Có đường lên tới ? Chốn thiềm cung Nguyệt rằng: "Ta lại biết ta, Có cây đan quế Anh hùng thử tới mà xem: Kìa gương ngọc thỏ Hỏi chị Nguyệt: "Có tình chăng tá ? Chứ xuân thu phỏng đã nhường bao ?" Nguyệt rằng: "Yếu liễu tơ đào, Càng lên càng tỏ, càng cao càng tròn. Mảnh gương vằng vặc chẳng mòn, Bao nhiêu tinh đẩu là con cái nhà". Hỏi chị Nguyệt: "Hằng Nga mấy tuổi ? Cứ năm năm đến tối lại ra ?" Nguyệt rằng: "Ta lại biết ta, Minh minh trường dạ Vậy nên mở mặt soi đời, Biết nơi nham hiểm, biết người tà gian". Nghe Nguyệt nói, lòng càng yêu Nguyệt, Biết lòng ta có nguyệt hay chăng ? Muốn lên cho tới cung trăng, Kết duyên cho được chị Hằng mới tha. Một trăng với lại một ta, Biết nhau chỉ lúc canh ba điểm thùng! Nguyệt thong thả ướm lòng lại hỏi: "Cõi trần gian là cõi làm sao ?" Ta rằng: "Thế cuộc chiêm bao, Công hầu, khanh tướng xôn xao trong vòng. Tranh nhau chỉ vị hơi đồng, Giết nhau vì miếng đỉnh chung Nguyệt lại hỏi đến người quân tử, Buổi vân lôi Ta rằng: "Có đấng thánh thần, Ra tay dẹp loạn, đem công trị bình. Còn phường trục lợi tham danh, Chẳng qua như chuyện minh linh, du phù Nguyệt lại hỏi: "Rừng nho mấy kẻ, Rõ ra tay bẻ quế Tràng An Ta rằng: "Cá bể, chim ngàn, Đời nào chẳng có phượng hoàng, kình nghê Ta hỏi Nguyệt ngẩn ngơ ngơ ngẩn, Nguyệt hỏi ta thơ thẩn thẩn thơ. Chồi hoa trước gió phất phơ, Hiu hiu gió thổi, hương đưa ngạt ngào. Canh càng thâm, Nguyệt càng cao, Nguyệt ta, ta Nguyệt biết bao nhiêu tình! Mấy câu ngâm chốn lữ đình, Có ai biết Nguyệt biết mình cho chăng ? "Nhân nguyệt vấn đáp" nghĩa là người và trăng hỏi đáp lẫn nhau. Tác giả bài thơ này không rõ là ai, nhưng có lẽ là một nhà nho chán đường danh lợi, ghét thói đua tranh, mượn câu chuyện ấy để dãi bày tâm sự. Nguồn: Việt Nam thi văn hợp tuyển, Dương Quảng Hàm |
|||||||
| |
|||||||
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
| |||
Đăng ký: 16/04/2008 14:46 |
| ||
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
