Chia sẻ trên Facebook Trang Thi Viện trên Facebook Chia sẻ trên Google+ Chia sẻ trên Twitter RSS feed

Con đường chưa đi - The road not taken

Thơ » Mỹ » Robert Frost


   Con đường chưa đi
 
Thể thơ: (Thơ nước ngoài)
Đã được xem 5062 lần
Đăng bởi gio4phuong vào 01/08/2007 15:55
Đã sửa 2 lần, lần sửa cuối bởi gio4phuong vào 02/08/2007 07:30
1 người thích
5 bài trả lời
Thao tác
 
 
 

The road not taken

Con đường chưa đi (Người dịch: Trịnh Lữ)

Two roads diverged in a yellow wood,
And sorry I could not travel both
And be one traveler, long I stood
And looked down one as far as I could
To where it bent in the undergrowth;
Then took the other, as just as fair,
And having perhaps the better claim,
Because it was grassy and wanted wear;
Though as for that the passing there
Had worn them really about the same,
And both that morning equally lay
In leaves no step had trodden black.
Oh, I kept the first for another day!
Yet knowing how way leads on to way,
I doubted if I should ever come back.
I shall be telling this with a sigh
Somewhere ages and ages hence:
Two roads diverged in a wood, and I-
I took the one less traveled by,
And that has made all the difference.

Con đường rẽ làm đôi giữa rừng lá vàng,
Biết làm sao, tôi chỉ có thể chọn một mà thôi
Thân phận lữ hành, tôi đứng mãi
Nhìn theo một lối rẽ bên này
Đến tận nơi vệt đường khuất dạng sau bụi cây;
Thế rồi tôi lại bước vào lối rẽ bên kia
Có khác gì đâu, mà có khi lại có lí hơn kìa
Vì cỏ rậm trên mặt đường như thèm muốn người đi;
Nhưng thật ra có đôi chỗ đây kia
Cũng đã thấy dấu mòn như con đường nọ,
Và thế là buổi mai hôm đó
Trước hai con đường lá rơi đầy chưa đen vết chân ai
Tôi đành hẹn sẽ quay lại con đường không đi một ngày
nào đó
Nhưng lòng thừa hiểu nào biết đến bao giờ
Đường lại đưa đường làm sao biết trước.
Tôi sẽ kể chuyện này trong một tiếng thở dài
Rằng đâu đó ngày xưa đã lâu lắm rồi:
Con đường rẽ làm đôi giữa một khu rừng, và tôi -
Tôi đã chọn lối mòn ít có ai đi,
Và điều đó đã làm đổi thay tất cả.

 
  


 

Bản dịch của gio4phuong

gio4phuong

Đăng ký: 1/8/2007
Số bài gửi: 2

Ở cánh rừng vàng hai ngã đường chia lối
Tiếc thay tôi không thể cùng lúc đi cả hai
- Là khách lãng du, tôi đứng mãi
Và trông thật xa đến cuối ngã đường

Một ngã chảy dài quanh vào lòng đất
Rồi ngã kia tôi cũng trông thật xa
Trông có thể phiêu lưu và bắt mắt
Những mảng rêu xanh như muốn gọi mời

Dầu cho những gì đã đi qua đây
Vết mòn năm tháng hằn đều đôi ngã
Và sáng nay cả hai đều nằm đấy
Dưới thảm lá vàng không dấu chân đi

Ôi, tôi sẽ dành ngã đầu tiên vào ngày khác!
Dẫu biết rằng từng ngã đường dẫn đến ngã đường khác
Và chưa biết sẽ có ngày nào tôi trở lại
Với chút ngậm ngùi tôi đã nhận ra:

Ở một cánh rừng nào đó từ lâu và rất lâu
Có hai ngã đường cùng chia lối, thì tôi -
Tôi sẽ chọn ngã ít người phiêu lãng
Vì đó đã làm nên bao điều điều kỳ lạ!

Có 1 người cảm ơn: Kaz

Bản dịch của Trịnh Lữ

hongha83

hongha83

Đăng ký: 22/2/2008
Số bài gửi: 18473

Con đường rẽ làm đôi giữa rừng lá vàng,
Biết làm sao, tôi chỉ có thể chọn một mà thôi
Thân phận lữ hành, tôi đứng mãi
Nhìn theo một lối rẽ bên này
Đến tận nơi vệt đường khuất dạng sau bụi cây;
Thế rồi tôi lại bước vào lối rẽ bên kia
Có khác gì đâu, mà có khi lại có lí hơn kìa
Vì cỏ rậm trên mặt đường như thèm muốn người đi;
Nhưng thật ra có đôi chỗ đây kia
Cũng đã thấy dấu mòn như con đường nọ,
Và thế là buổi mai hôm đó
Trước hai con đường lá rơi đầy chưa đen vết chân ai
Tôi đành hẹn sẽ quay lại con đường không đi một ngày
nào đó
Nhưng lòng thừa hiểu nào biết đến bao giờ
Đường lại đưa đường làm sao biết trước.
Tôi sẽ kể chuyện này trong một tiếng thở dài
Rằng đâu đó ngày xưa đã lâu lắm rồi:
Con đường rẽ làm đôi giữa một khu rừng, và tôi -
Tôi đã chọn lối mòn ít có ai đi,
Và điều đó đã làm đổi thay tất cả.

Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Có 2 người cảm ơn: phuocdaithanh, Phụng vũ cửu thiên

Bản dịch của Châu Diên

Hoa Xuyên Tuyết

Hoa Xuyên Tuyết

Đăng ký: 27/12/2006
Số bài gửi: 5186

Ngã ba chia đôi trong rừng ngả vàng,
Ôi sao buồn thay, chẳng dám băng ngang,
Kẻ lữ hành này hồi lâu đứng đợi
Mắt ta nhìn xuôi hồi lâu ngẫm ngợi
Phía những con đường lúp xúp cỏ cây

Đặt bước phía kia, ờ thôi cũng phải,
Có khi lòng ta muốn thế không chừng,
Đường ngập cỏ và chân xui bước,
Cho dù đường nọ ta cùng ao ước,
Chừng ấy sắc mầu mời mọc bước đi.

Cả hai con đường nằm đó sớm mai
Không một bước chân đặt lên cỏ thẫm.
ờ, một ngày nào đặt bước đường kia!
Chưa biết nẻo nao dẫn tới lối nào
Ngờ ngợ có khi còn cần quay bước

Ta sẽ nói ra trong tiếng thở dài
Quanh quất tháng năm năm tháng huỷ hoài
Ngã ba chia đôi đường trong rừng vắng
Còn ta,
Ta đi lối mòn ít chân kẻ dẫm
Điều đó khác thường mà nặng lắm thay

"Xin anh đừng hỏi vì sao
Tên anh em để lẫn vào trong thơ..."
Có 1 người cảm ơn: Miên

Thảo luận thêm: Đang cập nhật

Gió Sáng

Gió Sáng

Đăng ký: 26/4/2010
Số bài gửi: 1

Con Đường Không Thể Đi ...

Hai con đường rẽ sâu trong cánh rừng càng...
Nghĩ mà tiếc!
Tôi không đi được cả hai...
Đứng thật lâu nhìn đăm đăm về phía con đườg đang uốn lượm
Nhìn đến khi mờ khuất
Và tôi đã chọn 1 con đườg khác cũng xinh như thế.
Trên con đườg tôi đi đầy cỏ hoa và vết chân người.
Tôi nghĩ sẽ phải bước tiếp, dù đi mãi cũng chỉ có thế.
Hai con đườg sáng hôm ấy ko 1 vết chân người dẫm lên lá khô...
Vì ngày mai tôi đã chừa lại 1 con đường
Con đườg dài vô tận mà tôi nghĩ sẽ phả đi lại lần nữa.
Ngày sau , rồi ngày sau nữa, tôi sẽ đi đâu...
Tôi thở dài ngao ngán
Hai con đường rẻ đôi sâu trong cánh rừng vàng
Tôi đã chọn 1 con đường và mọi thứ đã đổi khác

Đây là bản dịch mình đọc được trong 1 bộ truyện tranh. Bản dịch này nhiều tâm trạng hơn

Bản dịch của Nguyễn Xuân Khuy

xinbac-tibo

Đăng ký: 29/5/2007
Số bài gửi: 190

Con đường chia hai ngả giữa rừng thu
Nhưng than ôi, đành phải theo một lối
Tôi làm kẻ lữ hành phân vân mãi
Đưa mắt nhìn xuống lối chạy về xa
Tới khúc cong khuất sau lùm cây bụi.

Tôi lựa chọn nẻo thứ hai sau đấy
Có thể là còn hấp dẫn hơn kia
Vì cỏ mọc đầy cần bước chân đi
Mặc dù cả hai con đường nằm đấy
Có vết mòn cả đường nọ, đường kia.

Và hai con đường trong buổi sớm mai
Lá phủ đầy, chưa có bàn chân bước
Tôi dành ngả đầy tiên vào dịp khác
Dù thâm tâm vẫn biết được sau này
Quay trở lại, chắc gì còn có dịp.

Tôi sẽ kể chuyện này trong tiếng nấc
Rằng đâu đó rất nhiều năm về trước:
Hai ngả đường chia lối ở trong rừng
Tôi chọn con đường có ít bước chân
Và điều đó đã làm nên khác biệt.






© 2004-2014 Vanachi