|
|
|
| » Kết quả bầu chọn: Những bài thơ Đường bạn yêu thích nhất |
Tìm nhanh:
|
Thơ » Việt Nam » Nguyễn Thế Hoàng Linh
| |
|||||||
|
|||||||
| |
|||||||
Tặng quê hương tôi
Ngồi trên thuyền khoả chân xuống nước Nước quê hương da diết vỗ về Nước tứa tuôn trong từng thớ da thớ thịt Tựa lòng ưa ứa nỗi đam mê Muốn dựa vào em trong bình yên sông núi Giờ em làm chi giữa chốn thị thành Gió ở đây gió không vẩn bụi Người ở đây người chẳng đua tranh Chẳng cớ gì để thấy mong manh Lá xanh là lá thẳm xanh ngút trời Ở đâu đời chẳng là đời Nhưng đâu dễ kiếm thảnh thơi dế mèn? Thò tay ve vuốt lá sen Lấy đâu ra ố mà hoen hỡi Người? Mấy khi được phép biếng lười Mấy khi được nói được cười trong tâm Đố ai giữ được lặng câm Đố ai cầm được không cầm nước lên Trời ở dưới, đất ở trên Con người bỗng ở hai bên, diệu kỳ Con mời các cụ một ly Con xin chúc rượu một hy hữu lần Một hơi rượu ấm tẩy trần Khi lòng thanh bạch mới cần đến nhau Một vài thời lắng thương đau Giữa đời miếng cá sợi rau và Thiền Nào đâu thua kém gì tiên Người quê chân chất, lành hiền mà sâu Bao năm tìm đẩu tìm đâu Hoá ra nhịn khóc bao lâu để cười ... Mời ông, mời bố, mời các cô chú, mời bé Bi một ly mới Đàn ông không hơn nhau ở cái tài rượu Nhưng cứ thấy ngon thì uống thôi Uống tới chừng nào còn uống được Miễn sao vẫn giữ được cái thằng Người Cứ say một lại tỉnh mười Tự nhiên muốn khóc rượi rười trong vui Tẹo về lòng lại ngùi ngùi Cay cay ngọt ngọt bùi bùi thơm thơm Thèm thiêm thiếp giữa ổ rơm Ban mai thoả giấc hoa đơm trên đầu Tiếng chim vắt vẻo nơi đâu Run lên muốn vót một câu thật trầm ... Trẻ con lũn tũn như mầm Mà dai dẻo tựa nhân sâm ngàn đời ... Con xin ly nữa được mời Cái gì rơi cứ để rơi tận cùng Cái gì chung vẫn của chung Cái gì riêng vẫn ung dung mà mình Rượu chưa ngấm đời đã xinh Đạm điềm mà vẫn vung vinh vẫy vùng Con đường Con đường Còn đương... Nằm gai cũng phải tắm sương gột bùn Gan không nhụt chí chẳng cùn Rảnh rang rồi lại run run tìm về Một trăm giọt máu ăn thề Chẳng bằng lời nhủ vỗ về trong tâm Con đường Con đường Còn đương... Rực như một ngọn hướng dương Cứ theo nguồn sáng quê hương ngóc hồn Để xem ai dại ai khôn ... Con đường Con đường Còn đương... Cứ theo lẽ sống yêu thương mà lần Dầu cho toé máu bàn chân... ... Con đường Con đường Còn đương... Bỗng dưng thèm sao thèm thế Được nằm xuống giữa quê hương |
|||||||
| |
|||||||