Thi viện

Quên mật khẩu | Đăng ký

401 người đang online (6 thành viên)

 

» Kết quả bầu chọn: Những bài thơ Đường bạn yêu thích nhất Tìm nhanh:      Góp ý



Bằng Việt  x x

Thơ » Việt Nam



Bằng Việt

» Hiện danh sách 13 người yêu thích
- Ẩn tiểu sử tác giả
Bằng Việt có tên khai sinh là Nguyễn Việt Bằng, sinh năm 1941 tại phường Phú Cát, thành phố Huế, lớn lên ở Hà Tây, học phổ thông tại Hà Nội. Năm 1961 được cử đi học luật tại Matxcơva (Liên Xô). Từng làm việc ở Hội Luật học, Hội nhà văn Việt Nam, Hội Văn nghệ Hà Nội.

Đã in các tập thơ: Hương cây - Bếp lửa (chung với Lưu Quang Vũ), Những gương mặt - Những khoảng trời, Đất sau mưa, Khoảng cách giữa lời, Phía nửa mặt trăng chìm, Ném câu thơ vào gió,...

Những năm giữa thập kỷ sáu mươi, công chúng văn học đã chứng kiến sự xuất hiện của một loạt cây bút mới mà chỉ ít lâu sau đã trở thành chủ lực của thi đàn. Đó là Lưu Quang Vũ, Bằng Việt, Xuân Quỳnh, Phạm Tiến Duật, Vũ Quần Phương, Bế Kiến Quốc, Vương Anh, Phan Thị Thanh Nhàn... Vài năm sau lại là Nguyễn Duy, Nguyễn Đức Mậu, Lâm Thị Mỹ Dạ, Hoàng Nhuận Cầm, Anh Ngọc... Trong đội ngũ đông đúc này, Bằng Việt là một gương mặt riêng, có một chất riêng, không bị khuất lẫn, 'mất hút' trong một dàn đồng ca. Cái chất riêng ấy là gì? Nhiều người từng biểu dương phần 'trí tuệ', phần suy tưởng mà vẫn sinh động, gần gũi với cuộc sống của một cây bút trí thức sớm bộc lộ từ phần 'Bếp lửa' in chung với Lưu Quang Vũ. Thật ra Bằng Việt chỉ thật sự khẳng định được mình ở tập thơ thứ hai: tập Những gương mặt - Những khoảng trời (1973). Đây có thể coi là kết quả của chuyến 'đi thực tế' nhớ đời của nhà thơ trẻ vốn được số phận ưu đãi này. Cả tập thơ là một sự ngạc nhiên lớn, một sự cảm động chân thành của người trí thức trẻ khi tham gia trực tiếp vào cuộc sống rộng lớn của nhân dân, đất nước, trước hết là với cái tập thể trẻ trung, dũng cảm ở Trường Sơn. Thơ Trường Sơn của Bằng Việt khác với những nhà thơ lính vô danh đã đành, cũng rất khác với thơ của 'ông vua' thơ Trường Sơn là Phạm Tiến Duật. Phạm Tiến Duật là một người lính thực sự đã sống đủ, sống kỹ cái đời sống Trường Sơn, từ đó cất lên tiếng thơ độc đáo không thể trộn lẫn. Bằng Việt là người của hậu phương đến với Trường Sơn. Anh không thể hiểu cảnh và người Trường Sơn bằng những người lính làm thơ, nhưng anh có những lợi thế của người mới đến, các giác quan chưa bị mòn nhẵn, trơ lì. Khoảng cách giữa 'người hậu phương' và người Trường Sơn không xa như giữa các nhà thơ 'tiền chiến' và người lính chống Pháp nhưng dù sao vẫn là khoảng cách. Khoảng cách này cắt nghĩa vì sao Bằng Việt hay dùng giọng bình luận, thuyết minh trong nhiều bài thơ, chẳng hạn 'Có gì cảm động đơn sơ lắm: Cái ngủ thời nào vẫn ngủ trưa nay!' (Nhà giữ trẻ); hoặc 'Thế đấy, cuộc đời/ Có những phút bất thần thành hạnh phúc!' (Trước cửa ngõ chiến trường)... Bằng Việt bình luận, thuyết minh, thuyết phục ai? Cho những 'người hậu phương' như anh, nhiều khi là cho chính anh, một Bằng Việt của mơ mộng, của thi ca, sách vở 'ngày xưa', đôi khi chưa là một với một Bằng Việt hôm nay đang hào hứng, quyết tâm đi vào cuộc sống chiến đấu của hàng triệu, hàng triệu người. Khi hai con người ấy hòa làm một, Bằng Việt đã có bài thơ Mẹ (1972), một trong những bài thơ hay nhất của anh và cũng là một bài thơ xứng đáng trong mọi tuyển tập thơ về giai đoạn ấy. Khác với giọng kể lể đôi khi dài dòng ở một số bài mang tính 'triết luận' vu khoát, mông lung, ở bài 'Mẹ', Bằng Việt khá gọn gàng, mực thước. Tình cảm chân thật khiến anh không cần nhiều lời mà giọng thơ vẫn thấm thía, lay động lòng người:
Con bị đau, nằm lại một mùa mưa
Nhớ dáng mẹ ân cần mà lặng lẽ
Nhà yên ắng. Tiếng chân đi rất nhẹ
Gió từng hồi trên mái lá ùa qua...
Hình bóng mong manh của người mẹ nghèo, tuổi già, bản vắng, đường xa, chiến tranh, cuộc gặp gỡ tình cờ... đặt giữa khung cảnh Trường Sơn khắc nghiệt khiến đứa con - tác giả - tiên liệu trước cuộc từ biệt cũng là vĩnh biệt. Sự biết ơn trước tấm lòng cao cả của nhân dân trong chiến tranh không cần nói ra người đọc vẫn cảm nhận được đầy đủ. Bài thơ đạt đến độ hàm súc, 'ý tại ngôn ngoại'.

Trong Tuyển Thơ 135 bài đương soạn, Bằng Việt tự xếp thơ mình vào ba phần. Phần I có tên chung Chứng tích một thời, phần II Tự bạch, phần III Những trải nghiệm. Anh giải thích: "làm như thế là học cách kết cấu của một bản giao hưởng, mở đầu là sôi nổi, cuốn hút, tiếp theo là trầm lắng, trữ tình và phần cuối là đúc kết. Nếu cần chọn một đại diện cho phần II, có lẽ bài Nghĩ lại về Pauxtôpxky là thích hợp hơn cả". Những năm 60 của thế kỷ trước, nhà văn Nga - Xô-viết Pauxtôpxky là thần tượng của cả một lớp thanh niên Việt Nam vào đời với đầu óc thấm đẫm tình cảm lãng mạn (tích cực). Bài thơ của Bằng Việt, như thường thấy, là sự tranh biện với chính mình và thế hệ mình. Về lý trí, dường như tác giả muốn 'dứt khoát' với những ảo tưởng lãng mạn kiểu Pau 'Đưa em đi...
Tất cả thế xong rồi
Ta đã lớn.
Và Pauxtôpxky đã chết!' Nhưng cả bài thơ tỏ ra rằng, tác giả sẽ còn luyến nhớ lâu lắm, có lẽ là mãi mãi, 'cái thời lãng mạn' ấy.

'Những trang sách suốt đời đi vẫn nhớ/ Như đám mây ngũ sắc ngủ trong đầu...'. Nghe nói, nhờ bài thơ này và nhiều bài thơ dịch của Onga Bécgôn mà Bằng Việt trở thành thần tượng của cánh sinh viên khoa văn các trường đại học một thời. Những câu thơ chấm phá rất 'sương khói', sự hiểu biết và đồng cảm về một chân trời văn học đương có sức hấp dẫn lớn, giọng thơ là lạ và mới vào thời điểm ấy (1969) là những nguyên nhân khiến bài thơ neo được vào tâm trí bạn đọc. Cần nói thêm về giọng thơ: Bằng Việt có cái kiểu dàn trải rất 'Bằng Việt', ở người khác thì có thể là một nhược điểm nhưng ở anh thì lại tạo ra một cái duyên riêng. Cái giọng ấy có từ bài thơ nổi tiếng 'Trở lại trái tim mình' (1967), Bằng Việt tự nhận là 'viết theo giọng Nêruđa'. Từ cái tứ rất bình thường, trở lại với Thủ đô là 'trở lại trái tim mình', Bằng Việt đã có những câu thơ, đoạn thơ rất giàu hình ảnh, tinh tế, một nhạc điệu tha thiết tuy chưa đến mức nồng nhiệt nhưng chân thành, nhờ thế bài thơ đã đứng được với năm tháng. Anh còn một số bài khác thành công theo kiểu này nhưng cũng không ít bài sự dài dòng, nhiều lời khi cảm xúc không đủ độ chín khiến bạn đọc hờ hững. Tôi có thiện cảm với thơ lục bát của Bằng Việt. Thật ngạc nhiên là một cây bút 'Tây' như thế lại có thể vận dụng thể thơ dân tộc rất nhuần nhị. Đó là Truông nhà Hồ, Cuối năm, Về Huế đêm rằm... nhất là Về Hương Sơn năm sơ tán ấy (1974) và Lục bát cầu may (2000). Lục bát của Bằng Việt viết thoải mái, cứ như là phóng bút viết chơi, không kỳ khu chặt chẽ quá cả về cấu tứ lẫn vần điệu, không đẩy tâm trạng đến mức độ đau đớn, cực đoan mà chỉ bàng bạc, khơi gợi 'Lanh tanh vẫn nước lòng khe/ Ngẩn ngơ chim núi se se dặm rừng'; hoặc 'Nếu em là kiếp bềnh bồng/ Thì tôi vĩnh viễn phải lòng phù du/ Nếu em khoát mở sa mù/ Thì tôi vĩnh viễn hóa bờ bến xa'... Phải chăng tâm hồn phóng túng mang đậm dấu vết của văn hóa Nga được dồn nén trong 'khuôn phép' của thể thơ cổ truyền Việt Nam đã làm nên phong vị riêng cho lục bát của Bằng Việt?

Trong 'thế hệ sáu mươi', 'thế hệ Trường Sơn' trên văn đàn, Bằng Việt có vị trí khá ổn định và vững chắc. Tập thơ mới nhất Ném câu thơ vào gió (2000) chứng tỏ sức sáng tạo của anh còn dồi dào. Có được một tiểu sử văn học phong phú như anh không phải là điều dễ dàng.

5/1/2002
Nguyễn Hoàng Sơn

[Gửi ngày 10/02/2005 09:20 bởi Vanachi. Sửa 1 lần, lần cuối ngày 24/06/2005 08:20 bởi Vanachi.]


1. Đọc lại Nguyễn Du10. Không đề19. Quên và nhớ
2. Ừ, thì...11. Khoảng cách giữa lời20. Rồi sẽ tới
3. Còn, mất ... tuổi yêu đầu12. Lục bát cầu may21. Rượu của Nguyễn Cao Kỳ
4. Cứ như lời13. Mẹ22. Tâm tình với Olga Bergon
5. Cổ rồi14. Ném câu thơ vào gió23. Tạnh mưa rừng
6. Em đừng ghen15. Ngày đã đứng trưa24. Tự sự
7. Em và tôi16. Ngẫu nhiên và tất nhiên25. Thôi hãy khoan...
8. Hai bài tứ tuyệt17. Nghĩ lại về Paustovsky26. Thơ tình ngày biển động
9. Hoa phượng18. Những vỉa than ngầm27. Trong rừng
1. Đi chợ Tết8. Màu và tiếng15. Tình yêu và báo động
2. Bê-tô-ven và âm vang hai thế kỷ9. Mừng em tròn 16 tuổi16. Từ giã tuổi thơ
3. Bếp lửa10. Ngày lặng gió17. Thị trấn
4. Gửi một bạn Cu-ba11. Nghe đất18. Thư gửi người bạn xa đất nước
5. Giữa thác người dâng12. Người giữ tuyến đường xuân19. Trở lại trái tim mình
6. Học trò Hà Tĩnh13. Qua Trường Sa20. Về Nghệ An thăm con
7. Lời chào từ Việt Nam 199614. Tình ca trên đất nước 


Trang trong tổng số 3 trang (27 bài thơ)
[1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối

   Đọc lại Nguyễn Du
 
Thể thơ: Lục bát, thời kỳ: Hiện đại
Từ khoá: Nguyễn Du
Đã được xem 1193 lần
Đăng bởi Vanachi vào 24/06/2005 08:14
Đã sửa 1 lần, lần sửa cuối bởi Vanachi vào 15/03/2006 07:09


(2 điểm, 1 người bầu)
Bầu chọn: 1 | 2 | 3 | 4 | 5
x Thao tác
 
 
 
Nhất sinh từ phú tri vô ích
Mãn giá cầm thư đồ tự ngu
(Một đời chuyên về từ phú, biết là vô ích
Sách đàn đầy giá, chỉ tự mình làm ngu mình!)
Mạn hứng - Nguyễn Du


Quá khuya. Chợt thấy mình già
Nhìn ra cửa sổ, mưa sa kín trời
...

» Xem toàn bộ bài thơ

 
 

   Ừ, thì...
 
Thể thơ: Lục bát, thời kỳ: Hiện đại
Đã được xem 512 lần
Đăng bởi Thập Tứ Cách Cách vào 28/06/2009 20:37
Đã sửa 2 lần, lần sửa cuối bởi Hoa Xuyên Tuyết vào 08/11/2011 05:46
x Có 1 bài trả lời
x Có 3 người yêu thích


(1.5 điểm, 2 người bầu)
Bầu chọn: 1 | 2 | 3 | 4 | 5
x Thao tác
 
 
 
Ừ thì nắng, ừ thì mưa,
Lập nghiêm mấy độ, vẫn thừa nhung nhăng
Ừ thì gió, ừ thì trăng,
Chỉ trăng với gió, cũng rằng chơi ngông
Ừ thì đục, ừ thì trong,
Tỉnh queo thế sự, vẫn hòng chuốc say!
Ừ thì đó, ừ thì đây,
Chưa đi xa, đã biết ngày đi xa,
...

» Xem toàn bộ bài thơ


Nguồn: http://lucbat.com/home.ph...id=chandung&code=1732
 
 

   Còn, mất ... tuổi yêu đầu
 
Thể thơ: Thơ tự do, thời kỳ: Hiện đại
Đã được xem 821 lần
Đăng bởi Vanachi vào 07/09/2005 12:47
x Có 1 người yêu thích


Bầu chọn: 1 | 2 | 3 | 4 | 5
x Thao tác
 
 
 
Anh mất những gì trong em thuở nhỏ
Mất sự bình yên hay những niềm vui ?
Mà đến giờ vẫn tưởng còn nguyên vẹn
Vẫn tưởng còn nguyên cả cuộc đời ?

Anh đã buôn qua nhịp đập trái tim thơ
Như chim bay qua nỗi buồn một thuở
(Ôi đến nhiêu khê là nỗi buồn tuổi nhỏ!)
...

» Xem toàn bộ bài thơ

 
 

   Cứ như lời
 
Thể thơ: Thơ tự do, thời kỳ: Hiện đại
Đã được xem 729 lần
Đăng bởi Vanachi vào 07/09/2005 12:45
x Có 2 người yêu thích


(5 điểm, 2 người bầu)
Bầu chọn: 1 | 2 | 3 | 4 | 5
x Thao tác
 
 
 
Lòng yêu đời có thật dễ không em ?
Khi anh có, anh biết là thực khó
Anh trả giá bằng rất nhiều cực khổ
Để được cứ như không, thư giãn, nguyên lành.

Em lo lắng mà không hề trách móc
Chỉ nhìn anh đóan đựơc hết vui buồn
Em mềm mại mà không hề khiếp sợ
...

» Xem toàn bộ bài thơ

 
 

   Cổ rồi
 
Thể thơ: Lục bát, thời kỳ: Hiện đại
Đã được xem 266 lần
Đăng bởi Thập Tứ Cách Cách vào 28/06/2009 20:36
Đã sửa 1 lần, lần sửa cuối bởi Thập Tứ Cách Cách vào 29/06/2009 15:47


Bầu chọn: 1 | 2 | 3 | 4 | 5
x Thao tác
 
 
 
Cổ rồi, gió thổi mùa thu
Tình tang nhịp võng, lời ru... cổ rồi!
Áo the, quần đũi, yếm sồi,
Mớ ba, mớ bảy... em ngồi cùng ai?
Cổ rồi, con vạc con trai,
Môi trầu cắn chỉ, khuyên tai... cổ rồi!
Duyên xưa đã tếch về trời
Tít mù tăm cuốn một thời lùi xa,
...

» Xem toàn bộ bài thơ


Nguồn: http://lucbat.com/home.ph...id=chandung&code=1732
 
 

   Em đừng ghen
 
Thể thơ: Thơ tự do, thời kỳ: Hiện đại
Đã được xem 856 lần
Đăng bởi Parselmouth vào 12/06/2007 03:59
Đã sửa 1 lần, lần sửa cuối bởi Parselmouth vào 12/06/2007 04:00
x Có 3 người yêu thích


(4 điểm, 2 người bầu)
Bầu chọn: 1 | 2 | 3 | 4 | 5
x Thao tác
 
 
 
Em đừng ghen với những thoáng say mê
Trong giấc mơ hoa niên chỉ bay mà chẳng đứng
Cơn gió nhỏ giữa chiều thu lơ lửng
Búp lá bên đường cũng thức dậy tình yêu

Và mùa hè đầy ắp tiếng ve kêu
Hoa sen thắm đưa hương mười tám tuổi
Và những cái nhìn rất vội
...

» Xem toàn bộ bài thơ

 
 

   Em và tôi
 
Thể thơ: Thơ tự do, thời kỳ: Hiện đại
Đã được xem 1320 lần
Đăng bởi Phuong vào 21/10/2006 14:23
Đã sửa 3 lần, lần sửa cuối bởi Vanachi vào 30/09/2007 04:12
x Có 3 người yêu thích


(3.5 điểm, 2 người bầu)
Bầu chọn: 1 | 2 | 3 | 4 | 5
x Thao tác
 
 
 
Em có nét buồn sâu như ngọn gió
Thổi lang thang qua năm tháng hao gầy
Tôi có chút buồn xa như ngọn cỏ
Khuất chìm trong cát bỏng đến chân mây

Khi quay lại nhìn nhau trong khoảng khắc
Gió qua truông thương cỏ cháy ven trời
Chỉ em biết, cỏ rồi xanh mút mắt
...

» Xem toàn bộ bài thơ


(1999)
 
 

   Hai bài tứ tuyệt
 
Thể thơ: Thơ mới bảy chữ, thời kỳ: Hiện đại
Đã được xem 346 lần
Đăng bởi hongha83 vào 14/03/2009 19:17


Bầu chọn: 1 | 2 | 3 | 4 | 5
x Thao tác
 
 
 
I

Ừ nhỉ, có gì sau trận bão
Mà suốt không gian bỗng thật đằm
Mặt người săn lại, lòng se lại
Lẽo đẽo theo mình một bóng trăng...


...

» Xem toàn bộ bài thơ


1992
Nguồn: Nén câu thơ vào gió/ NXB Hội Nhà Văn, 2001.
 
 

   Hoa phượng
 
Thể thơ: Thơ mới bảy chữ, thời kỳ: Hiện đại
Đã được xem 416 lần
Đăng bởi hongha83 vào 11/02/2009 21:03


Bầu chọn: 1 | 2 | 3 | 4 | 5
x Thao tác
 
 
 
Hoa phượng rung mình như bóng sáng
Gợi chút hồn em không phút yên
Mưa suốt ban trưa còn trĩu hạt
Hoa thẫm màn mưa bỗng nhói thêm!

Giá như níu cả mùa xuân lại
Hoa như nến nhỏ nhú trên cành
Kìm bớt màu hoa chưa rực rỡ
...

» Xem toàn bộ bài thơ


Nguồn: Ném câu thơ vào gió/ NXB Hội Nhà Văn, 2001.
 
 

   Không đề
 
Thể thơ: Thơ tự do, thời kỳ: Hiện đại
Đã được xem 838 lần
Đăng bởi Vanachi vào 08/07/2006 08:44


(2.67 điểm, 3 người bầu)
Bầu chọn: 1 | 2 | 3 | 4 | 5
x Thao tác
 
 
 
Em cũng giống như cơn mưa, như trận gió lúc sang hè
Làm thức tỉnh hồn tôi nhiều biến động
Tôi im lặng, bàng hoàng khi được sống
Một ngày vui không dễ nói ra lời

Lối rất dốc. Màn sương và một chút mây trời
Một chút nắng làm hồng hào gương mặt
Một chút lặng thinh khi nhìn xa tít tắp
...

» Xem toàn bộ bài thơ

 
 

Trang trong tổng số 3 trang (27 bài thơ)
[1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối






RSS © 2004-2013 annonymous