Chia sẻ trên Facebook Trang Thi Viện trên Facebook Chia sẻ trên Google+ Chia sẻ trên Twitter RSS feed
Dùng font cỡ nhỏ Dùng font cỡ vừa Dùng font cỡ lớn

Chủ đề: Hà Văn Thịnh: "Chẳng lẽ trên đời này lại có loại người chỉ có mông và cổ"

Diễn đàn » Các nội dung khác » Lịch sử, văn hoá


Trang trong tổng số 3 trang (24 bài viết)
[1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối

Hoa Phong Lan gửi: 24/10/2009 22:43

Hoa Phong Lan

lá cỏ

Hoa Phong Lan

Đăng ký: 5/3/2006
Số bài gửi: 2325

Người viết bài này có vẻ rất bức xúc và khá nóng nảy về những sự dối trá trong lịch sử hiện đại.
Tuy nhiên mình cũng có cảm giác giống như người viết.
Nguồn: http://bauxitevietnam.info/c/14755.html


Nhân chuyện Lê Văn Tám, em xin được bày tỏ với Thầy Phan Huy Lê…
Hà Văn Thịnh – Đại học Khoa học Huế

Đọc bài viết của Thầy về Lê Văn Tám, em thực sự mừng vì lần đầu tiên có được một bậc cây đa, cây đề chính thức nói rõ sự thật để cho lịch sử là của chính nó. Nói thật với Thầy, hàng chục năm trước đây, trước nhiều thế hệ sinh viên, em đã phủ nhận LVT rồi bởi làm sao chạy nổi khi khói bụi tràn vào phổi, không còn oxy? Không có oxy là cơ bắp không thể hoạt động. Đó là nguyên tắc bất thể chuyển dời…

Thế nhưng, tại sao nền lịch sử của nước ta cứ “ôm” mãi những huyền thoại, để rồi, từ đời này sang đời khác, chúng ta cứ phải dối trá mãi hoài? Dạy sử mà liên tục phải nói dối thì còn gì là lịch sử nữa? Chẳng hạn, nếu chưa tìm thấy chữ viết thì không thể khẳng định là đã có nhà nước vì chẳng có nhà nước nào lại cai trị bằng… mồm! Chiến thắng Nguyên Mông đúng là lừng danh, đến cụ già viết sử Rasit Utdin ở tận phương trời Tây xa xôi cũng biết, nhưng về số liệu cụ thể thì 50 vạn quân Nguyên sang xâm lược nước ta buổi ấy là có xác thực hay không khi dân số toàn thế giới vào thời điểm đó không quá 200 triệu người (trung bình mỗi nước 1 triệu). Dân số Trung Quốc lúc bấy giờ bao nhiêu mà huy động đến 50 vạn quân, mỗi ngày ăn hết 500 tấn lương thực, thực phẩm (chưa kể ngựa, phu phen); thử hỏi đoàn xe chở lương dài bao nhiêu khi hành quân đến hàng tháng trời? Mấy chục vạn con ngựa, hàng trăm cây cầu…? Rồi chuyện gần đây, một khẩu pháo nặng hàng chục tấn, trôi từ trên cao ở độ dốc vài chục độ, ngay cả trâu cũng khó chèn lại chứ đừng nói là người. Còn nữa, lịch sử hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, chết ít nhất 5 triệu người mà lại không có trận nào ta thua, chẳng có trận nào ta sai thì làm sao thuyết phục nổi sinh viên, học sinh?… Nói thật với Thầy, đã không ít lần em xấu hổ vì cứ phải thao thao bất tuyệt về chuyện thiên tài quân sự của ta, ngu ngốc của kẻ thù. Thầy có nghĩ rằng quân Mỹ chết chưa đến 58.000 là quá ít hay không?…

Nhiều và nhiều lắm những câu chuyện “sử mà bất dụng” bởi nó sai, nó khó được thực tế khoa học kiểm định. Vậy, tại sao cứ tiếp tục hết đời này đến đời khác phải làm chuyện dối lừa vòng quanh? Học sử như thế, ai mà học cho nổi?

Cho dù Thầy có bực mình em cũng phải nói thẳng rằng chính Thầy và một số GS khác đã làm xói mòn lòng tin trong em, dẫn đến sự sụp đổ không thể nào cứu vãn nổi của em đối với khoa học lịch sử. Tại sao Thầy (và Hội đồng) có thể đặc cách, tấn phong TS, PGS cho cả những người nửa chữ ngoại ngữ bẻ đôi không biết, viết tiếng Việt không đúng chính tả, lập luận thì lộn xộn chẳng ai hiểu được? Em đã đăng các ý kiến này trên Tạp chí Sông Hương và cả những bài không đăng, mà ở Đại học Huế ai cũng biết…

Thầy có biết rằng sự thiếu trách nhiệm do “tình thương” với ai đó, một số nào đó mà cả một nền khoa học lịch sử trở thành nỗi bi hài thống thiết? Đồng nghiệp không tin nhau, sinh viên chẳng tin thầy vì thầy viết một câu mệnh lệnh thức trong đề thi (hãy phân tích…) nhưng cuối câu lại chấm hỏi thỉ chỉ có trời mới biết! Theo em, các thầy – những cây đa, cây đề, dù có lý giải thế nào đi nữa cũng phải nhận trách nhiệm vì đã tạo ra quá nhiều “giấy” cho các TS, PGS giả hiệu. Đến lượt các vị học ít, bằng nhiều đó lại tự tung, tự tác; tiếp tục phá hoại nền khoa học của nước nhà. Hậu quả là vô cùng lớn, chẳng thể nào tính nổi.

Điều mong muốn thiết tha của em là, Thầy và các bậc GS đầu ngành khác hãy cố gắng sửa sai lúc hãy còn chưa muộn. Và đó là việc của chính các thầy, không thể là của ai khác! Thầy nói rằng, LVT không có nhưng công viên hay đường LVT nên để lại(?). Em cứ ngẫm nghĩ mà không biết giải pháp đó đã hợp lẽ phải chưa, bởi vẫn bị ám ảnh từ cái câu: một nửa sự thật vẫn không thể là sự thật. Thần tượng hư cấu vậy tại sao lại phải tiếp tục tôn vinh? Dùng một biểu tượng khác để nói lên quyết tâm chiến đấu và hy sinh của quân dân Nam Bộ ngày đầu kháng chiến chống Pháp không được hay sao?

Vài lời em viết trong nỗi hoang mang vì thực tình, em không muốn viết những điều này. Khi Thầy Trần Quốc Vượng mất, em đã viết bài “Thầy ơi!” đăng trên Tuổi trẻ Chủ nhật và bài “Made in Trần Quốc Vượng” đăng trên Kiến thức ngày nay. Em nói thế để Thầy thấy rằng em kính yêu Thầy, Thầy Vượng, Thầy Lâm… vô cùng nhưng, cũng buồn rất nhiều…

Kính mong Thầy tha thứ cho em!

Huế, 23.10.2009. 01255.244.159 & 0914.079.210

HVT

HC Mạng Bauxite Việt Nam biên tập
"Anh ngỏ lời yêu em vào một đêm trăng khuyết"
Xích lô cửa lên khoá lại rồi
Trái tim không còn đa tình nữa
Quán học yêu bây giờ ai chăm sóc giúp tôi
Có 1 người cảm ơn: khách

Quang Tri gửi: 08/11/2009 21:55

Quang Tri

Quang Tri

Đăng ký: 20/8/2009
Số bài gửi: 2773

Hay.Một sự nóng nảy cần thiết để trả lại sự trong sáng cho sử nhà.
Hoa đào ngày cũ còn đâu nữa,
Thấp thoáng bên song một đoá hồng.
Có 1 người cảm ơn: khách

Eros_Destiny gửi: 10/11/2009 17:23

Eros_Destiny

Hoa Hiểu Sương

Eros_Destiny

Đăng ký: 26/10/2008
Số bài gửi: 2699

Hi... Thầy Hà Văn Thịnh đại học khoa học huế . BN có 1 kỷ niệm khó quên với thầy .
Ngày đó chị Họ Bình Nhi tham gia lớp Luật tại chức tại trung tâm giáo dục thường xuyên tỉnh Đaklak . Luật K2007 vì lý do gia đình nên chị ấy phải nghỉ 3 buổi và nhờ BN đi học thay . BN đã khá ấn tượng với 1 cái tên Hà Văn Thịnh , để đến bây giờ khi được thấy cái tên của thầy BN dễ dàng nhận ra ngay .
Là 1 người thầy có tính cách khá lạ. Hơi nóng nảy nhưng lại nói thẳng , nói thật . Thầy kể nhiều về các trang viết của thầy , các bài luận gửi đến cơ quan đầu ngành .Thầy trình bày rõ quan điểm của mình về cách suy nghĩ và lối làm việc của từng người, thầy dẫn chứng bằng những bài viết của thầy trên báo . Ngồi phía dưới tôi thấy có rất nhiều ý kiến khác nhau .Ngườithì đồng tình , có người thì cho rằng thầy đánh bóng tiếng tăm của mình , có người thì cho rằng thầy quá kỳ lạ ... Tôi chưa hiểu hết cảm xúc của tôi lúc đó như thế nàobởi tôi chưa vội đánh giá một con người .. Tôi chỉ biết thầy đã để lại cho tôi mộtấn tượng khó phải trong 1 dịp tình cờ ...

"Hạnh phúc là khi ta :
Có một việc gì đó để làm
có ai đó để yêu
và đôi điều hy vọng.."

Có 2 người cảm ơn: khách, gỗ đá

le tuyen gửi: 31/12/2009 19:51

le tuyen

Đăng ký: 31/12/2009
Số bài gửi: 1

lich su can phai su that, doc bai viet cua thay em hoc them nhieu dieu hay.

Nguyệt Thu gửi: 31/12/2009 23:00

Nguyệt Thu

Nhặt lá mùa xưa

Nguyệt Thu

Đăng ký: 2/4/2007
Số bài gửi: 9710

@le tuyen: Bạn cần post bài bằng Tiếng Việt có dấu lên diễn đàn!
"Hương Giang nhất phiến nguyệt
Kim cổ hứa đa sầu"

Khoi Dinh Bang gửi: 01/01/2010 02:22

Khoi Dinh Bang

Khoi Dinh Bang

Đăng ký: 2/8/2009
Số bài gửi: 311

@ Hà văn Thịnh& hoaphonglan : Các bạn nên đọc thêm Tạ chí Đại Trường,viét cũng đã lâu lâu rồi và cũng đã nói rõ khá kỹ rồi ! Thi Viện nên bàn về thơ là chủ yếu,món Sử nên để bên SỬ VIỆN họ thảo luận thì đúng "kênh" hơn ?

Khoi Dinh Bang gửi: 01/01/2010 02:29

Khoi Dinh Bang

Khoi Dinh Bang

Đăng ký: 2/8/2009
Số bài gửi: 311

@ havanthinh&hoaphonglan : Các bạn có thể vào "tachidaitruong.com" đọc sẽ thấy thế nào là sự thật lịch sử ?

Khoi Dinh Bang gửi: 11/01/2010 15:20

Khoi Dinh Bang

Khoi Dinh Bang

Đăng ký: 2/8/2009
Số bài gửi: 311

@ havanthinh: Bạn nên tìm đọc"Xưa&nay" số tháng 1-2010 bài viết của Mai Khắc Ứng"Trần Trọng Kim với Việt Mam Sử Lược" trong đó có nhận xét về tác phẩm này:"...có nói có.Không nói không.Sai nói sai.Đúng nói đúng.Dường như mọi diễn biến lịch sử
trên đất nước ta trước thế kỷ xx,tác giả không bỏ sót một sự kiện quan trong nào.Minh bạch,mạch lạc,rõ ràng trình ra trên từng dòng ,từng trang sách ...công bằng và khách quan đấy chứ.Điều đó khác
với mọi  cuốn Sử,sách Giáo khoa về sau." Đọc xong chắc thầy giáo Thịnh sẽ tự hiểu & bớt bức xúc ? Làm Thầy giáo đi "dậy" người đời nên  đọc thêm (tự học)nhiều nhiều thì mới có dồi dào kiến văn để "giảng" cho học trò...

Hồng Đức gửi: 11/01/2010 18:20

Hồng Đức

Đăng ký: 2/1/2010
Số bài gửi: 104

Khoi Dinh Bang đã viết:
@ Hà văn Thịnh& hoaphonglan : Các bạn nên đọc thêm Tạ chí Đại Trường,viét cũng đã lâu lâu rồi và cũng đã nói rõ khá kỹ rồi ! Thi Viện nên bàn về thơ là chủ yếu,món Sử nên để bên SỬ VIỆN họ thảo luận thì đúng "kênh" hơn ?
Vậy thì thi viện cũng nên bỏ luôn các diễn đàn thể thao, vui cười, tin học... mà bỏ tin học thì chúng ta cũng chẳng có thivien.net để bàn bạc luôn rồi
Nói như bác vậy mai mốt ai theo nghề văn thì chỉ học văn thôi, học sử, địa, khoa học... chi cho tốn kém
Có 2 người cảm ơn: Baba Yaga, khách

Hoa Phong Lan gửi: 04/04/2010 20:33

Hoa Phong Lan

lá cỏ

Hoa Phong Lan

Đăng ký: 5/3/2006
Số bài gửi: 2325

Bài này còn nóng nảy hơn, nhưng xem ra rất hợp lòng dân (chẳng biết có bao nhiêu dân đồng quan điểm, nhưng ít nhất có một lão tôi).
Khi đọc mấy dòng đầu tiên, mình còn tưởng ông ấy ám chỉ cái chỗ có 15 cái đầu tròn tròn hói hói.
Nguồn:
http://boxitvn.wordpress....ang-le-chi-co-mong-va-co/

Chẳng lẽ chỉ có mông và cổ?
Đăng bởi bxvnpost on 04/04/2010

Hà Văn Thịnh


Khu tập thể mà tôi sống có thằng bé tên Tèo, 8 tuổi. Một hôm, Tèo đố tôi: “Cháu đố chú có nơi nào mà người ta không có mắt, không có đầu, không có tim…?” Điên tiết, tôi vặc: “Làm gì có chuyện đó”! Tèo tỉnh bơ: “Chú dạy đại học mà ngu như bò. Đó là nước Mông Cổ. Ở đó con người chỉ có mông và cổ”. Xin thưa đây là chuyện thật 100%.

Chuyện đã lâu rồi vì Tèo nay đã lớn, đã có vợ, sắp có con. Tôi nghĩ đó là câu chuyện vừa vui vừa để răn mình, vì quả thật đôi lúc tôi thấy mình cũng giông giống như Tèo đã nói.

Hôm nay, lướt qua mạng thấy hai chuyện không thể tin vào mắt mình nữa: Một, Vietnamnet cho biết tỉnh Quảng Nam cho công ty Trung Quốc thuê đất rừng 1m2/1 năm với giá không mua nổi một… cọng rau muống – tức 27,5 VN đồng/m2??? Tiếp đó, lại được biết là Ủy ban Nhân dân tỉnh Lạng Sơn có công văn yêu cầu các cấp thuộc quyền chuẩn bị chu đáo cho việc đón người Trung Quốc đến dâng hương tưởng niệm “liệt sĩ” Trung Quốc chết ở Việt Nam (1979) nhân dịp Tiết Thanh Minh!!!

Đọc mà bủn rủn cả chân tay vì nói thật, dù có sợ chính quyền, công an đến mấy, tôi cũng buộc phải nói rằng lãnh đạo cấp tỉnh Quảng Nam và Lạng Sơn… đúng là một lũ người chỉ có mông và cổ (!) Tèo đúng, tôi đã sai.

Làm sao có thể buộc tôi tin và kính trọng những người nắm cương vị lãnh đạo mà lại u mê, xuẩn ngốc như thế? (Có thể bạn đọc cho rằng tôi xuẩn ngốc vì đã không biết suy luận rằng một mét đất không mua nổi một cọng rau bởi “chúng nó” đút túi mỗi mét vuông đất hàng ngàn bó rau, nhưng vì chưa có bằng chứng nên tôi chưa thể nói được, theo nguyên lý bút sa, là ta chết chắc).

Tại sao ở thời đại thông tin và hiểu biết đủ chiều, nhiều cách mà lại có thể tồn tại những lãnh đạo cấp tỉnh không hề biết dù chỉ là một chút sự liêm sỉ, lòng tự trọng như thế? Tại sao các cơ quan có thẩm quyền không cho người dân biết những việc làm đó sai, đúng ra sao, trừng phạt như thế nào mà điệp khúc “im lặng” theo kiểu “không ai điếc bằng kẻ cố tình không muốn nghe – None so deaf as one won’t hear” cứ kéo dài mãi hoài? Tại sao chúng ta có thể im lặng khi càng ngày sự lộng hành, lạm quyền, coi thường dân, khinh thường đất nước, tổ quốc, giống nòi càng trắng trợn hơn?… Những câu hỏi đó nhức nhối tâm can và đẫm dài nước mắt.

Tôi đã đọc hàng trăm, hàng ngàn cuốn sử nhưng chưa hề thấy ở đâu, thời nào có những sự việc chướng mắt, nghịch tai đến mức ấy (trừ chuyện Trần Lệ Xuân). Không lẽ ai cũng u mê, ai cũng ngậm miệng để ăn tiền? Những sự việc như đã nêu trên là không thể chấp nhận được dù biện minh theo bất kỳ góc độ phủi bụi nào.

Hàng vạn người Việt Nam đã chết trong cuộc chiến tranh năm 1979 phải đội mồ mà sống dậy khi biết lãnh đạo Lạng Sơn tôn vinh “liệt sĩ” Trung Quốc “hy sinh” vì xâm lược Việt Nam. Trong lịch sử đã từng có chuyện tương tự khi Hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu, được báo chí nước ngoài phỏng vấn, Trần Lệ Xuân đã trả lời rằng bà ta biết nhiều món nướng nhưng chưa từng nghe nói đến món “nướng sư” (!) Hậu quả thì ai cũng biết vì sự xúc phạm tàn tệ như thế không một lương tâm nhỏ nhoi nào chịu nổi. Chẳng lẽ tư duy kinh tế – xã hội – chính trị của những quan chi phụ mẫu lại không hề biết rằng nếu một mét đất không mua nổi một cọng rau muống thì thà để vậy còn hơn – để ta được yên tâm, không phải giật mình, mất ngủ vì lo đến hậu họa lâu dài?

Không hiểu nổi và không chịu nổi là tâm trạng của người viết bài này. Chúng ta đã nguy lắm rồi khi “đứng mũi chịu sào” vận mệnh của giang sơn, xã tắc là những cán bộ “vì dân, của dân” theo cái cách mà mọi tư duy tỉnh táo đều bất lực. “Thịt với xương, tim óc dính liền” thì làm sao biết nghĩ?  Cái túi tham và sự u mê chỉ tư duy một nhiệm kỳ, chỉ nghĩ đến chân ghế, thì đất nước làm sao hưng thịnh, an lành? Đánh trống rồi bỏ dùi là điều cha ông đã cảnh báo từ lâu. Chẳng lẽ có loại người chỉ có mông và cổ  thôi sao?

Huế, 3.4.2010.

HVT

Tel: 0914.079.210
"Anh ngỏ lời yêu em vào một đêm trăng khuyết"
Xích lô cửa lên khoá lại rồi
Trái tim không còn đa tình nữa
Quán học yêu bây giờ ai chăm sóc giúp tôi

Trang trong tổng số 3 trang (24 bài viết)
[1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối

 





© 2004-2014 Vanachi