Vào xứ mình trần bỏ áo đi,
Phải đâu quên lễ, chỉ tuỳ nghi.
Trâm vàng, mụ hói treo làm móc,
Gương sáng, anh mù lấy úp ly.
Hoa giắt minh châu, voi chẳng biết,
Đàn gieo tiếng ngọc, trâu nghe chi!
Hỡi ôi! Một khúc huyền trong diệu,
Dồn hết vàng kia đúc Tử Kỳ.

Bản dịch trong "Thượng sĩ ngữ lục".
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.