Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Ngũ ngôn bát cú
Thời kỳ: Sơ Đường
5 bài trả lời: 5 bản dịch
Đăng bởi hongha83 vào 22/02/2009 20:51, số lượt xem: 703

晚次樂鄉縣

故鄉杳無際,
日暮且孤征。
川原迷舊國,
道路入邊城。
野戍荒煙斷,
深山古木平。
如何此時恨,
噭噭夜猿鳴。

 

Vãn thứ Lạc Hương huyện

Cố hương diểu vô tế,
Nhật mộ thả cô chinh.
Xuyên nguyên mê cựu quốc,
Đạo lộ nhập biên thành.
Dã thú hoang yên đoạn,
Thâm sơn cổ mộc bình.
Như hà thử thì hận,
Khiếu khiếu dạ viên minh.

 

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Bùi Khánh Đản

Cố hương xa cách nghìn trùng
Một mình chiều vắng ngại ngùng đường xa
Núi sông nhầm tưởng quê nhà
Dọc ngang đường lối đi quanh biên thành
Đồn hoang khói lửa vắng tanh
Trập trùng núi thẳm, mông mênh rừng già
Lúc này lòng hận thiết tha
Đêm khuya tiếng vượn gần xa kêu sầu

Nguồn: Đỗ Bằng Đoàn, Bùi Khánh Đản, Đường thi trích dịch, Trung tâm nghiên cứu Quốc học, NXB Văn học, 2006
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của mailang

Ngày tháng mỗi mình bước,
Chốn xưa xa mãi sao !
Suối đồng ngờ nước cũ,
Đường lối lẫn thành hào.
Khói đứt nơi đồn vắng,
Cây đều chốn núi cao.
Lúc này sao chán thế,
Hu hú vượn đêm gào.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Anh Nguyên

Mịt mờ chẳng thấy quê nhà,
Một mình, chiều tối đi xa giữa đồng.
Tưởng quê, sông ruộng mịt mùng,
Vào thành biên giới, đi cùng đường thôi.
Đồn quê khói đã tàn rồi,
Rừng già vẫn phủ núi đồi thâm sâu.
Lúc này buồn hận tới đâu,
Vượn kêu thảm thiết đêm thâu chẳng ngừng...

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Quê hương vời vợi cách xa
Trời chiều thui thủi mình ta trên đường
Núi sông này phải cố hương
Đường ngang lối dọc biên cương mịt  mùng
Đồn hoang khói lửa bặt không
Chon von núi thẳm chập chùng non cao
Nỗi niềm sầu hận biết bao
Suốt đêm tiếng vượn kêu gào suốt đêm

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Mịt mù không còn nơi quê cũ
Trời xế chiều mà cứ lẻ loi
Thảo nguyên sông nước lạc rồi
Còn theo đường bộ một hồi ải biên
Đồn lính quê bỏ hoang bặt khói
Cây già cùng tận núi cao đều
Lúc này sầu hận thật nhiều
Vượn đêm chốc chốc gào kêu liên hồi.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời