清平樂其二

采芳人杳,
頓覺遊情少。
客裏看春多草草,
總被詩愁分了。
去年燕子天涯,
今年燕子誰家。
三月休聽夜雨,
如今不是慛花。

 

Thanh bình nhạc kỳ 2

Thái phương nhân diểu,
Đốn giác du tình thiểu.
Khách lý khán xuân đa thảo thảo,
Tổng bị thi sầu phân liễu.
Khứ niên yến tử thiên nhai,
Kim niên yến tử thuỳ gia.
Tam nguyệt hưu thính dạ vũ,
Như kim bất thị thôi hoa.

 


Bài từ này, Ngọc Điền lâm vào cảnh nước tan, cho nên bất luận tả tình vịnh vật, đều thấu lộ tình tự thương cảm nồng hậu. Phần trên miêu tả phớt qua thời tiết xuân thâm hoa tàn, mà minh tơ sầu bối rối không còn tưởng tới du xuân nơi đất khách. Câu thứ nhất, nói hoa sự đã tàn, khách tầm phương không còn cuồng nhiệt như trước, chữ "thảo thảo" để tả tâm tình lữ khách, đấy có thể nói là miêu tả rất hàm súc vậy. Phần dưới, bỗng nhiên thấy chim yến, ngầm ví với mình phiêu lưu vô định. Hai câu cuối, từ đêm mưa cuối xuân liên tưởng đến cơn mưa đầu xuân, mưa đầu xuân sẽ giục cho tram hoa đua nở, đem lại sinh ý cho muôn vật, còn mưa cuối xuân, thời hoa sẽ rụng tơi bời. Chỗ này làm cho tác giả liên tưởng tới quang cảnh tuổi già.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Chí Viễn

Khách tầm phương bặt
Cảm thấy du tình lạt
Đất khách thưởng xuân thường lớt phớt
Thảy bị thi sầu chưa bớt
Năm qua yến bặt phương trời
Năm nay yến đậu nhà ai
Xuân cuối đừng nghe mưa tối
Thôi hoa đã quá thì rồi

Nguồn: Tuyển tập từ Trung Hoa - Nhật Bản, Nguyễn Chí Viễn, NXB Văn hoá - Thông tin, 1996
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Đương Tịnh

Hoa đấy người đâu
Khách chơi xuân ít ỏi
Phần đông chỉ là kẻ theo đòi
Ý thơ cũng nghèo chả mấy
Năm xưa ta sống xa nhà
Nay trở về nhà không thấy
Nghe mưa đêm tiết tháng ba
Ôi, chỉ còn hoa tàn lụi

tửu tận tình do tại
Chia sẻ trên FacebookTrả lời