Nước Thục đã hoang tàn,
Lòng đau vẫn chứa chan.
Xuân tàn hoa cũng rụng,
Máu nhỏ tiếng còn ran.
Bướm liệng khôn thành giấc,
Vượn gào cũng kém phiền.
Nhớ quê dồn đất khách,
Lầu những biếng leo lên.

Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)