Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Ngũ ngôn cổ phong
Thời kỳ: Tam Quốc
2 bài trả lời: 2 bản dịch
Đăng bởi hongha83 vào 07/09/2008 21:29, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 07/09/2008 22:39, số lượt xem: 2382

卻東西門行

鴻雁出塞北,
乃在無人鄉。
舉翅萬餘里,
行止自成行。
冬節食南稻,
春日復北翔。
田中有轉蓬,
隨風遠飄揚。
長與故根絕,
萬歲不相當。
奈何此征夫,
安得驅四方!
戎馬不解鞍,
鎧甲不离傍。
冉冉老將至,
何時返故鄉?
神龍藏深泉,
猛獸步高岡。
狐死歸首丘,
故鄉安可忘!

 

Khước đông tây môn hành

Hồng nhạn xuất tái bắc,
Nãi tại vô nhân hương.
Cử sí vạn dư lý,
Hành chỉ tự thành hàng.
Đông tiết thực nam đạo,
Xuân nhật phục bắc tường.
Điền trung hữu chuyển bồng,
Tuỳ phong viễn phiêu dương.
Trưởng dữ cố căn tuyệt,
Vạn tuế bất tương đương.
Nại hà thử chinh phu,
An đắc khu tứ phương!
Nhung mã bất giải yên,
Khải giáp bất ly bàng.
Nhiễm nhiễm lão tương chí,
Hà thì phản cố hương?
Thần long tàng thâm tuyền,
Mãnh thú bộ cao cương.
Hồ tử quy thủ khâu,
Cố hương an khả vong!

 


"Khước đông tây môn hành" là tên một điệu trong nhạc phủ, thuộc Tương hoạ ca, Sắt điệu khúc.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Cổ Mộ

Hồng nhạn nơi ải bắc,
Chốn quạnh quẽ sơ hoang.
Tung cánh hơn vạn dặm,
Dừng, bay tự thành hàng.
Đông, sang Nam ăn thóc,
Xuân, lại về Bắc phương.
Giữa đồng cỏ bồng chuyển,
Theo gió muôn nẻo đường.
Lớn lên nào biết gốc,
Nghìn năm tuyệt hội tương.
Hỏi chàng chinh phu trẻ,
Sao đi mãi không dừng?
Yên cương không lơi lỏng,
Áo giáp mặc thường thường.
Cái già lừ đừ đến,
Bao giờ qui cố hương?
Rồng thần ẩn vực thẳm,
Mãnh thú lượn non cao.
Cáo chết quay về núi,
Cố hương quên được sao?

Nguồn: Tào Tháo - lãnh tụ thi đàn Kiến An, Kiến thức ngày nay số 569 ngày 01-06-2006, Cổ Mộ
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Điệp luyến hoa

Hồng nhạn lên ải bắc,
Giữa nơi bóng người hoang.
Giương cánh bay vạn dặm,
Đi, nghỉ tự thành hàng.
Đông sang nam ăn lúa,
Xuân trở về bắc phương.
Giữa đồng cỏ lay chuyển,
Theo làn gió phiêu dương.
Lớn lên thời đứt rễ,
Ngàn năm khó gặp chung.
Thương thay người chinh chiến,
Rong ruổi khắp bốn phương.
Áo giáp không lúc cởi,
Nhung mã chẳng khi buông.
Tuổi già dần dần tới,
Bao giờ lại cố hương?
Rồng thiêng nơi vực thẳm,
Mãnh thú ẩn non xanh.
Cáo chết quay về núi,
Cố hương quên được chăng?

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời