Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn
7 bài trả lời: 7 bản dịch
Từ khoá: Côn Sơn (12)
Đăng bởi Vanachi vào 29/07/2005 12:08, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 16/04/2007 16:36, số lượt xem: 4320

歸昆山舟中作

十年飄轉嘆蓬萍,
歸思搖搖日似旌。
幾托夢魂尋故里,
空將血淚洗先塋。
兵餘斤斧嗟難禁,
客裡江山只此情。
鬱鬱寸懷無奈處,
船窗推枕到天明。

 

Quy Côn Sơn chu trung tác

Thập niên phiêu chuyển thán bồng bình,
Quy tứ dao dao nhật tự tinh.
Kỷ thác mộng hồn tầm cố lý,
Không tương quyết lệ tẩy tiên doanh.
Binh dư cân phủ ta nan cấm,
Khách lý giang sơn chỉ thử tình.
Uất uất thốn hoài vô nại xứ,
Thuyền song thôi chẩm đáo thiên minh.

 

Dịch nghĩa

Mười năm phiêu dạt như cỏ bồng cánh bèo
Ý muốn trở về ngày nào cũng nao nao (như cờ dựng trong trí)
Bao lần gửi hồn trong mộng về làng cũ
Mang bằng tưởng tượng huyết lệ về tẩy mộ tổ tiên
Than ôi, sau loạn lạc làm sao cấm cản được vụ búa rìu?
Trong cảnh khách này chỉ có mối tình ấy với giang sơn
Tấc lòng u uất thật khó xử
Song cửa thuyền lay gối mãi đến sáng trời.

 


Côn Sơn: Một ngọn núi ở xã Chí Ngại, huyện Chí Linh, tỉnh Hải Dương (Bắc Việt), trên núi có động Thanh Hư, dưới có cầu Thấu Ngọc, đều là thắng cảnh (theo sách Quảng Dư Chí). Đời Trần, Trúc Lâm thiền sư dựng am ở đây, và trạng nguyên Lý Đạo Tái (tức sư Huyền Quang) sau khi từ chức trở về nhập thiền và trụ trì chùa Ân Tứ ở núi này. Triều Trần, quan Tư đồ Trần Nguyên Đán, ông ngoại của Nguyễn Trãi, thường ngâm thơ uống rượu ở núi Côn Sơn sau khi từ chức vì can gián Hồ Quý Ly chuyên quyền mà không được. Tác giả từng thừa hưởng cơ ngơi của ngoại tổ.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (7 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Trúc Khê

Mười năm thân thế cứ lang thang
Thay ngọn cờ tinh chính bóng dương
Lúc ngũ thường mơ về cố lý
Bao phen nhớ tới lễ từ đường
Nơi quê phép nước không ngăn cấm
Đất khách tình nhà cứ xót thương
Trằn trọc không yên nằm lại dậy
Nhìn trời mong sáng suốt đêm trường

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Cao Phan

Bình bồng phiêu lạc đã mười năm
Ý định hồi hương một dạ chăm
Hồn mộng gửi về quê vắng cũ
Lệ hồng mơ rưới mộ xa xăm
Búa rìu khó cản sau thời loạn
Chốn khách xin dành chút cảm thâm
Khôn giải tấc lòng đầy uẩn khúc
Thuyền chao, gối động, sáng đêm nằm.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đặng Thế Kiệt

Mười năm phiêu giạt bồng bèo,
Mong về phất phất cờ treo gió lùa.
Đi tìm làng cũ trong mơ,
Luống đem nước mắt rửa mồ tổ tiên.
Sau cơn binh lửa muộn phiền,
Non sông đất khách một niềm khôn nguôi.
Tấc lòng cố quốc ngùi ngùi,
Cửa thuyền trở gối sáng trời không hay.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đào Hùng

Mười năm phiêu giạt kiếp bồng bèo
Cờ phất ý về tợ ngọn treo
Hồn gửi mơ tìm làng xóm cũ
Máu hòa lệ rửa mả mồ rêu
Binh tàn lửa dứt còn phiền não
Đất khách tình nhà vẫn nặng đeo
Tấc dạ ngùi ngùi bao khắc khoải
Song thuyền trở gối sáng trời theo.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của nhóm Đào Duy Anh

Mười năm xiêu giạt ngán bình bồng,
Nỗi nhớ như cờ chẳng ngớt rung.
Quê quán hằng đem hồn gởi mộng,
Mả mồ suông rưới lệ pha hồng.
Thời loàn hoạ khó ngăn rìu búa,
Dặm khách tình này chỉ núi sông.
Uất uất tấc lòng đành thế vậy,
Cửa bồng xô gối đến hừng đông.

Nguồn: Nguyễn Trãi toàn tập, Đào Duy Anh, NXB Khoa học xã hội, 1976
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Khương Hữu Dụng

Bèo giạt mười năm luống ngẩn ngơ,
Lòng về phần phật mãi như cờ.
Mộng hồn từng gửi theo quê quán,
Lệ máu khôn đem tưới mả mồ!
Khó tránh búa rìu sau loạn lạc,
Chút tình sông núi bước giang hồ.
Tấc lòng u uất làm sao được,
Trằn trọc trong thuyền đến sáng trơ.

Nguồn: Tuyển tập Khương Hữu Dụng (Phần thơ dịch), NXB Văn học, 2007
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Bùi Hạnh Cẩn

Bềnh bồng trôi dạt ngán mười thu,
Nao nức về vui tựa mở cờ.
Bao gửi mộng hồn tìm xóm cũ,
Suông đem máu lệ tưới mồ xưa.
Búa rìu khôn dứt sau binh lửa,
Sông núi tình nay chốn khách hờ.
Đau đáu tấc lòng sao được nhỉ,
Khoang đò dằn dọc tới tinh mơ.

Nguồn: Thăng Long thi văn tuyển, Bùi Hạnh Cẩn dịch, NXB Văn học, 2010
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời