Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn
5 bài trả lời: 5 bản dịch
Đăng bởi Vanachi vào 09/04/2007 20:00, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 05/09/2008 08:55, số lượt xem: 1919

題抱腹岩

平明擱棹上岩頭,
乘興聊為玉局遊。
九轉丹成孤鶴去,
三神股斷一鰲浮。
石欄影附滄江月,
仙洞煙含碧樹秋。
是處真堪容我隱,
山中還有舊砂不。

 

Đề Bão Phúc nham

Bình minh các trạo thướng nham đầu,
Thừa hứng liêu vi Ngọc Cục du.
Cửu chuyển đơn thành cô hạc khứ,
Tam thần cổ đoạn nhất ngao phù.
Thạch lan ảnh phụ thương giang nguyệt,
Tiên động yên hàm bích thụ thu.
Thị xứ chân kham dung ngã ẩn,
Sơn trung hoàn hữu cựu sa phù.

 

Dịch nghĩa

Sáng sớm gác mái chèo lên đỉnh núi
Thừa hứng tham quan cảnh Ngọc Cục
Sau chín lần luyện thành linh đơn chim hạc đã đi mất
Ba núi thần bị đứt chân và một con ngao đã nổi lên ở đây
Lan can đá phản chiếu ánh trăng trên dòng sông xanh
Khói ở cửa động tiên nhuốm vẻ mùa thu trên cây lá
Chốn này quả đáng cho ta ở ẩn
Trong núi còn có đơn sa để luyện thuốc trường sinh chăng?

 


Bão Phúc nham: núi Bão Phúc ở Đông Triều (Quảng Yên, Bắc Việt) gồm n hiều ngọn ở giữa lòng sông lớn, có động ở chân núi ăn ra đến dòng nước, ngoài có bãi cát, cây cối um tùm, có thờ thuỷ thần rất thiêng. Trong động có hang sâu, đốt đuốc đi không cùng được, đất toàn màu đỏ gạch.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Cao Phan

Gác chèo lên núi buổi bình minh
Ngọc Cục tham quan, cảnh hữu tình
Luyện thuốc chín lần, thân hạc biến
Đứt chân ba núi, dáng ngao thành
Động thu tỏa khói, cây vàng úa
Bờ đá chào trăng, nước biến xanh
Quả đáng nơi này ta ẩn dật
Còn chăng trong núi thuốc trường sinh?

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của nhóm Đào Duy Anh

Bình minh gác mái lên đầu núi,
Thừa hứng dạo chơi Ngọc cục này.
Chín chuyển thành đơn bay hạc mất,
Ba non đứt cẳng nổi ngao đây.
Sóng xnah bóng đá vừng trăng chiếu,
Cây biếc lam thu cửa động này.
Chốn ấy thực nên cho tớ ẩn,
Trong non sa cũ có còn vay?

Nguồn: Nguyễn Trãi toàn tập, Đào Duy Anh, NXB Khoa học xã hội, 1976
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lâm trung Phú

Sớm mai gác mái, trèo non cao,
Ngọc Cục hứng chơi hãy dạo nào.
Chín luyện thuốc thành, bay độc hạc,
Ba hòn chân đứt, nổi cồn ngao!
Bóng soi rào đá,sông trăng biếc,
Rừng phủ động tiên, khói núi chao !
Là chốn đáng làm nơi tớ ẩn,
Núi kia thuốc cũ chẳng còn sao !?

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Gác mái chèo lên non buổi sớm,
Cảnh hữu tình Ngọc Cục ngắm xem.
Chín lần luyện thuốc linh đơn,
Một con hạc trắng bay vờn mây xanh.
Ba thần núi đôi chân chặt đứt,
Dáng ngao to dưới vực nổi lên.
Đôi bờ đá dội dưới trăng,
Lung linh ánh nước dòng sông mơ màng.
Sắc thu đượm muôn ngàn cây lá,
Cửa động tiên mờ tỏa khói bay.
Ẩn mình nơi ở chốn nầy đây,
Thuốc trường sinh có còn hay chăng là.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng Vicar

Bình minh chèo gác đá đầu chằm
Hứng lên Ngọc Cục một lần thăm
Chín lần thuốc xong hạc cô khuất
Ba núi đứt chân nổi ngao nằm
Cột đá ảnh soi trăng sông lạnh
Động tiên thu bịn khói cây ngà
Chốn này quả đáng cho ta ẩn
Núi có còn không luyện đan sa?

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời