悼阮知方死節

君親念重即身輕,
勝負兵家不必評。
百戰艱難能不死,
一和姑息便捐生。
天堂有路升君子,
帝闕無由見老成。
如此功名如此遇,
果然天地惡完名。

 

Điếu Nguyễn Tri Phương tử tiết

Quân thân niệm trọng tức thân khinh,
Thắng phụ binh gia bất tất bình.
Bách chiến gian nan năng bất tử,
Nhất hoà cô tức tiện quyên sinh.
Thiên đường hữu lộ thăng quân tử,
Đế khuyết vô do kiến lão thành.
Như thử công danh như thử ngộ,
Quả nhiên thiên địa ố hoàn danh.

 

Dịch nghĩa

Nặng lòng vì vua cha nên thân mình coi nhẹ
Việc được thua đối với người dùng binh bất tất phải bàn
Trải trăm trận đánh khó nhọc ông không chết
Mà một cuộc hoà tạm bợ liền khiến ông bỏ mạng
Trên trời có lối đưa người quân tử lên
Cửa vua không còn được thấy bậc lão thành nữa
Công danh như thế mà gặp cảnh ngộ như thế
Thật rõ trời đất ghét không muốn cho người ta có cái danh trọn vẹn

 


Nguồn: Thơ văn yêu nước nửa sau thế kỷ XIX (1858-1900), NXB Văn học, 1976

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Khương Hữu Dụng

Vua cha nặng nghĩa nhẹ thân mình,
Thua được bàn chi việc dụng binh.
Trăm trận gian nan mà chẳng chết,
Một hoà tạm bợ lại quyên sinh.
Cửa trời đã đón người quân tử,
Bệ ngọc khôn trông mặt lão thành.
Danh vọng thế mà lâm cảnh thế,
Quả trời chẳng muốn để tròn danh.

Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Nặng lòng trung hiếu quên thân
Được thua trong việc dùng binh khỏi bàn
Hiểm nguy trăm chết mệnh toàn
Một hoà tạm bợ bỏ mình cớ sao
Lối đưa quân tử lên trời
Bệ vàng nào có còn đâu lão thành
Gập ghềnh thay bước công danh
Đất trời sao nở lại dành thế ru?

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời