Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thất ngôn cổ phong
Thời kỳ: Nguyễn
2 bài trả lời: 2 bản dịch
2 người thích
Từ khoá: Kinh Kha (9)
Đăng bởi Vanachi vào 20/12/2005 00:53, đã sửa 4 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 29/03/2006 08:29, số lượt xem: 4295

荊軻故里

白虹貫日天漫漫
風蕭蕭兮易水寒
歌聲慷慨金聲烈
荊軻從此入秦關
入秦關兮持匕首
六國深仇一引手
殿上卒然一震驚
左右手搏王環柱
階下舞陽如死人
神勇毅然惟獨君
縱然不殺秦皇帝
也算古今無比倫
怪底行蹤原市隱
曾與燕丹無夙分
殺身只為受人知
徒得田光輕一刎
可憐無辜樊於期
以頭借人無還時
一朝枉殺三烈士
咸陽天子終巍巍
燕郊一望皆塵土
秋日秋風滿官路
市上歌聲不復聞
易水波流自今古
故里枳棘縱復橫
只有殘碑猶未傾
莫道匕首更無濟
楬竿斬木為先聲

 

Kinh Kha cố lý

Bạch hồng quán nhật thiên man man
Phong tiêu tiêu hề Dịch Thuỷ hàn
Ca thanh khảng khái kim thanh liệt
Kinh Kha tòng thử nhập Tần quan
Nhập Tần quan hề trì chuỷ thủ
Lục quốc thâm cừu nhất dẫn thủ
Điện thượng thốt nhiên nhất chấn kinh
Tả hữu thủ bác vương hoàn trụ
Giai hạ Vũ Dương như tử nhân
Thần dũng nghị nhiên duy độc quân
Túng nhiên bất sát Tần hoàng đế
Dã toán cổ kim vô bỉ luân
Quái để hành tung nguyên thị ẩn
Tằng dữ Yên Đan vô túc phận
Sát thân chỉ vi thụ nhân tri
Đồ đắc Điền Quang khinh nhất vẫn
Khả liên vô cô Phàn Ô Kỳ
Dĩ đầu tá nhân vô hoàn thì
Nhất triêu uổng sát tam liệt sĩ
Hàm Dương thiên tử chung nguy nguy
Yến giao nhất vọng giai trần thổ
Thu nhật thu phong mãn quan lộ
Thị thượng ca thanh bất phục văn
Dịch Thuỷ ba lưu tự kim cổ
Cố lí chỉ cức tung phục hoành
Chỉ hữu tàn bi do vị khuynh
Mạc đạo chuỷ thủ canh vô tế
Yết can trảm mộc vi tiên thanh

 

Dịch nghĩa

Cầu vồng trắng vắt ngang mặt trời, bầu trời mênh mang
Gió thổi hắt hiu, chừ, sông Dịch lạnh
Tiếng ca khảng khái, tiếng thép rít
Kinh Kha vào ải Tần ở chỗ này
Vào ải Tần, chừ, cầm chuỷ thủ
Thù sâu sáu nước gửi vào một tay
Trên cung điện bỗng nhiên kinh động
Quan tả hữu tay không bắt, vua chạy vòng quanh cột
Dưới thềm, Vũ Dương như người đã chết
Thần dũng hiên ngang chỉ có mình ông
Dù chẳng giết được Tần hoàng đế
Tính xưa nay không có người sánh bằng
Lạ thay, vốn dấu kín hành tung giữa chợ
Không từng có duyên nợ gì với Yên Đan
Liều thân chỉ vì được người biết đến mình
Luống được Điền Quang nhẹ đâm cổ chết
Khá thương Phàn Ô Kỳ chẳng tội tình gì
Cho mượn đầu không hẹn kỳ trả lại
Một sớm ba liệt sĩ chết oan
Mà ngôi thiên tử ở Hàm Dương cuối cùng vẫn cao ngất ngưởng
Đất Yên nhìn toàn đất bụi
Nắng thu gió thu đầy quan lộ
Trong chợ không còn nghe tiếng ca nữa
Sông Dịch chảy mãi xưa nay
Làng cũ cây chỉ, cây gai mọc ngang dọc
Chỉ có cái bia tàn chưa đổ
Chớ nói rằng cây chuỷ thủ chẳng ích gì
Nó dẫn đầu cho việc trương sào, chặt cây (làm cờ, làm giáo khởi nghĩa)

 


Kinh Kha: Kinh Kha người nước Vệ. Được Thái tử Đan nước Yên tin dùng, sang Tần uy hiếp Tần Vương Chính 秦王政 (Tần Thuỷ Hoàng 秦始皇).

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Đặng Thế Kiệt

Trời rộng mênh mông, mống trắng ngang
Hắt hiu gió, chừ, sông Dịch lạnh căm
Tiếng ca khảng khái, tiếng kim rít
Tự đó Kinh Kha vượt ải Tần
Vượt ải Tần, chừ, cầm chủy thủ
Thù sâu sáu nước tay này giữ
Điện vua bỗng chốc cuống cuồng lên
Vua chạy vòng quanh, quan hoảng sợ
Thềm dưới, cứng đờ gã Vũ Dương
Hiên ngang hùng dũng chỉ mình ông
Dẫu không giết được Tần hoàng đế
Kim cổ nào ai dám sánh cùng
Lạ nhỉ, hành tung dấu phố chợ
Yên Đan nào có đâu duyên nợ
Liều thân giúp kẻ nhận ra mình
Chịu chết Điền Quang đâm lủng cổ
Phàn Ô Kỳ hỡi, tội tình chi
Cho mượn đầu không biết hạn kỳ
Một sớm chết oan ba liệt sĩ
Hàm Dương thiên tử vẫn uy nghi
Nhìn xem cát bụi thành Yên đó
Nắng gió thu tràn trên khắp lộ
Phố chợ không còn nghe tiếng ca
Chảy hoài sông Dịch từ muôn thuở
Làng cũ góc gai mọc dọc ngang
Vẫn chưa nghiêng đổ tấm bia tàn
Chớ cho chủy thủ là vô ích
Vót giáo, trương cờ tự đó vang

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Cầu vồng trắng xuyên vầng dương đỏ
Bầu trời cao làn gió hắt hiu
Lạnh lùng sông Dịch nước xuôi
Tiếng ca vàng sắt chen nhau bừng bừng.
Chàng Kinh Kha, ải Tần vào cửa
Cắp dao găm lần lựa ra mưu
Tuốt gươm vung mạnh chém đầu
Thay cho sáu nước nợ sâu trả thù.
Trên điện vẫn ào ào chấn động
Vua chạy quanh, tôi cũng ra tay
Vũ Dương đờ đẫn chết ngây
Kinh Kha khí dũng đáng thay anh hùng.
Dẫu Tần đế tuy không giết được
Nhưng nào ai sánh kịp bằng người
Vốn trang ẩn sĩ giữa đời
Cùng Yên Đan chẳng nghĩa sâu tình nồng.
Ơn tri ngộ liều mình sá quản
Khiến Điền Quang tự vẫn thương sao
Ô Kỳ nào tội chi đâu
Cho người mượn tạm cái đầu uổng thay.
Chết một sớm ba tay liệt sĩ
Điện Hàm Dương ngôi vị chẳng nghiêng
Mịt mù bờ cõi nước Yên
Gió thu hiu hắt nắng xiên đầy đường.
Tiếng hát chẳng còn vang giữa chợ
Dòng sông xưa vạn cổ chảy hoài
Mịt mù làng cũ giông gai
Bia tàn sót lại đến nay vẫn còn.
Đừng khinh chỉ chiếc dao con
Trống dong cờ phất bừng bừng liền theo

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời