鎮國歸僧

柱持古寺人衢老,
歷閱居諸若弗勝。
鎮武伏前丞法印,
文昌座下照心冰。
曲肱枕後全無夢,
抱膝吟中只有燈。
人問廢興都不答,
聖何豈敢曰愚僧。

 

Trấn Quốc quy tăng

Trụ trì cổ tự nhân cù lão,
Lịch duyệt cư chư nhược phất thăng.
Trấn Vũ phục tiền thừa pháp ấn,
Văn Xương toà hạ chiếu tâm băng.
Khúc quăng chẩm hậu toàn vô mộng,
Bão tất ngâm trung chỉ hữu đăng.
Nhân vấn phế hưng đô bất đáp,
Thánh hà khởi cảm viết ngu tăng.

 

Dịch nghĩa

Nhà sư già trụ trì ngôi chùa cổ bên đường,
Không thể tính được là đã bao lâu.
Quán Trấn Vũ nằm phía trước thế giữ ấn báu,
Bên dưới có toà Văn Xương đế quân soi tỏ tấm lòng băng.
Nằm xuống gấp tay gối đầu, không còn vướng mộng,
Chỉ còn một mình với ngọn đèn, ôm gối mà ngâm thơ.
Người đời hỏi chuyện thịnh, suy ta đều chẳng muốn đáp lại,
Bậc thánh nhân thì đâu dám, chỉ dám nhận là kẻ tu hành ngu dốt thôi.

 


Bài thơ này chép trong Tây Hồ thắng tích của Lý Văn Phức, nằm trong Hiếu cổ đường thi tập 孝古堂詩集 (VHv.106).

Nguồn: Chùa Trấn Quốc, khảo cứu và tư liệu Hán Nôm, NXB Văn học, 2009

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Trịnh Khắc Mạnh

Bên đường chùa cổ sư già,
Tu trì chẳng tính được là bao lâu.
Quán Trấn Vũ một toà ấn báu,
Ngôi Văn Xương soi thấu lòng băng.
Gấp tay gối chẳng mộng nhăng,
Một mình một ngọn cô đăng ngâm sầu.
Người hỏi thịnh suy đều chẳng đáp,
Chỉ đành làm dốt nát tu hành.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng Vicar

Chùa cổ trên đường một lão tăng
Trụ trì bao năm có biết chăng
Trước chùa,Trấn Vũ trừ ma quái
Dưới chòm Văn Xương rọi tâm băng
Cong tay sau gối không mộng mị
Khoanh chân lúc ngâm chỉ Phật đăng
Người hỏi phế hưng đều không đáp
Thánh hiền sao dám nhận ngu tăng.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời