Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Ngũ ngôn bát cú
Thời kỳ: Thịnh Đường
17 bài trả lời: 16 bản dịch, 1 thảo luận
3 người thích
Từ khoá: tống biệt (243) tiễn bạn (26)
Đăng bởi Vanachi vào 22/03/2005 17:55, đã sửa 4 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 29/04/2009 06:36, số lượt xem: 11903

送友人

青山橫北郭,
白水遶東城。
此地一為別,
孤蓬萬里征。
浮雲遊子意,
落日故人情。
揮手自茲去,
蕭蕭班馬鳴。

 

Tống hữu nhân

Thanh sơn hoành bắc quách,
Bạch thuỷ nhiễu đông thành.
Thử địa nhất vi biệt,
Cô bồng vạn lý chinh.
Phù vân du tử ý,
Lạc nhật cố nhân tình.
Huy thủ tự tư khứ,
Tiêu tiêu ban mã minh.

 

Dịch nghĩa

Núi xanh nằm chắn ngang vòng thành ngoài ở phía bắc,
Nước trắng lượn quanh khu thành trong ở phía đông.
Nơi đây một khi đã chia tay nhau,
Thì như cỏ bồng lẻ loi trôi xa muôn dặm.
Ý nghĩ của khách đi buồn như áng mây nổi,
Tình bạn cũ sầu như bóng chiều tà.
Vẫy tay tiễn, thôi từ nay bạn lên đường,
Tiếng ngựa xa bầy kêu rền rĩ nghe càng thêm xót xa.

 


(Năm 743)

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 2 trang (17 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Bản dịch của Tản Đà

Chạy dài cõi Bắc non xanh,
Thành Đông nước chảy quanh thành trắng phau.
Nước non này chỗ đưa nhau,
Một xa, muôn dặm biết đâu cánh bồng!
Chia phôi khác cả nỗi lòng,
Người như mây nổi, kẻ trông bóng tà.
Vái nhau thôi đã rời xa,
Nhớ nhau tiếng ngựa nghe mà buồn teo.

Nguồn: Tạp chí Ngày nay, số 77, 19-9-1937
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Khương Hữu Dụng

Cửa Bắc non ngăn lại,
Thành Đông nước uốn theo.
Một lìa non nước ấy,
Muôn dặm cánh bồng veo!
Du tử: lòng mây nổi,
Cố nhân: tình bóng chiều.
Vẫy tay từ đây biệt,
Tiếng ngựa não nùng reo.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lê Văn Phong

Núi xanh ngang vắt quách ngoài,
Nước sông trắng chảy quanh dài thành đông.
Nơi đây một biệt tê lòng,
Cỏ bồng vạn dặm bay trong mịt mùng,
Mây trôi, ý nói chẳng cùng.
Chiều rơi, cảnh vật chẳng ngừng khơi đau.
Vẫy tay nhiều nỗi âu sầu,
Biệt ly tiếng ngựa xoáy sâu đáy lòng.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Tản Đà

Ngày nay số 79, 3-10-1937, Tản Đà có cải chính lại là "vái nhau"

"Dịch giả xin được cải chính ở câu thứ 6, hai chữ "vẫy tay" nay đổi thành "vái nhau". Như thế cũng không mất nghĩa chữ "thủ" ở nguyên văn mà ra lời quốc văn hơn". Hiếu.


Xin bổ xung thêm, bản Dịch Nghĩa: Tiễn bạn

Núi xanh nằm chắn ngang vòng thành ngoài ở phía bắc,
Nước trắng lượn quanh khu thành trong ở phía đông.
Nơi đây một khi đã chia tay nhau,
Thì như cỏ bồng lẻ loi trôi xa muôn dặm.
Ý nghĩ của khách đi buồn như áng mây nổi,
Tình bạn cũ sầu như bóng chiều tà.
Vẫy tay tiễn, thôi từ nay bạn lên đường,
Tiếng ngựa kêu rền rĩ nghe càng xót cho mối tình ly biệt.

(Nguồn: THƠ ĐƯỜNG - TẢN ĐÀ dịch, Nguyễn Quảng Tuân, Hội Nghiên cứu Giảng dạy Văn học TP Hồ Chí Minh)

Thử hữu tắc bỉ hữu
Thử vô tắc bỉ vô
Thử sinh tắc bỉ sinh
Thử diệt tắc bỉ diệt
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của mailang

Núi xanh ngang luỹ bắc,
Sóng bạc bọc thành đông.
Nơi ấy một lần biệt,
Dặm muôn như cỏ bồng.
Mây trôi lòng lãng tử.
Tình bạn xế vầng hồng.
Tay vẫy là xa biệt,
Ngựa kêu nghe xé lòng.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Trọng San

Núi ngang ải bắc xanh xanh,
Một dòng sông trắng lượn quanh đông thành.
Nơi đây cất bước viễn hành,
Cỏ bồng muôn dặm một mình xa xôi.
Ý du tử: đám mây trôi;
Tình cố nhân: ánh nắng chiều vấn vương.
Vẫy tay từ đấy lên đường,
Tiếng con ngựa hý đau thương lìa đàn.

Tri giao quái ngã sầu đa mộng
Thiên hạ hà nhân bất mộng trung?
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của cao nguyên

Núi xanh ngăn lũy Bắc
Sông trắng lượn thành Đông
Đất này ta chia cách
Vạn dặm một nhánh bồng
Người đi như mây nổi
Chiều hôm còn ngoái trông
Vẫy tay chào từ giã
Ngựa hí rền nhớ mong

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phù Vân Du Tử

Chắn ngang thành bắc núi xanh
Nước trong uốn lượn trong thành phía đông
Đất đây một dải mênh mông
Một khi tiễn biệt – cỏ bồng lẻ loi
Khách một ý – nghĩ thời buồn quá
Một áng mây lần lữa nổi trôi
Tà dương đã xuống đây rồi
Cố nhân một mối tình thôi đành lòng
Vái nhau nhé - từ đây tiễn biệt
Ngựa hí vang, rền rĩ một vùng
Xót cho một mối tình chung
Cả hai cùng nhớ cho cùng buồn teo.

Cá trung chân hữu ý
Dục ngữ hốt hoàn vong
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hữu Loan

Non dựng xanh luỹ Bắc
Nước lượn phau thành Đông
Biệt nhau non nước ấy
Muôn trùng khơi chiếc bồng
Người đi mây du tử
Tình về chiều chiều trông
Vẫy tay thôi cất bước
Ngựa đi nghe xông xông

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Trọng Kim

Chắn ngang bắc quách non xanh
Dòng sông trắng xoá đông thành chảy quanh
Bùi ngùi chốn ấy đưa anh
Mái bồng muôn dặm lênh đênh bến bờ
Người đi theo áng mây xa
Băn khoăn tình bạn bóng tà khôn lưu
Vẫy tay từ đấy xa nhau
Tiếng kêu ban mã rầu rầu bên tai

Nguồn: Trần Trọng Kim, Đường thi, NXB Văn hoá thông tin, 1995
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời

Trang trong tổng số 2 trang (17 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối