Muỡu:
Lênh đênh dưới nước trên trời,
Quanh thuyền trăng gió một vài ông thơ.
Bút nghiên để sẵn bao giờ,
Đề câu tuyệt diệu còn nhờ tay ai?

Nói:
Thu phong thu nguyệt.
Cảnh Kiếm hồ bao xiết vẻ phong quang,
Soi biết bao lợi tẩu danh trường,
Kìa vân cẩu mảnh gương còn mãi đó.
Nước biếc khôn tìm gương Thái tổ,
Đá xanh hầu mốc chữ Phương Đình.
Chẳng quản chi nguời chi nhục, kẻ chi vinh,
Lấy sơn thuỷ hữu tình làm khế hữu.
Khi bình hoa, khi đối tửu,
Kho trời chung phong nguyệt của riêng ta:
Chơi đi kẻo nữa mà già.


Nguồn: Dương Quảng Hàm, Việt Nam văn học sử yếu, Trung tâm học liệu - Bộ Giáo dục, Sài Gòn, 1968