Bên cô thành, rừng hoang đầy tiếng sáo
Đứt nối nhau xen lẫn tiếng chày sương
Trăng đêm sáng, lính Khương hàng rơi lệ
Gió thu reo, hồn lão tướng thê lương
Đồn luỹ lạnh tiếng sáo qua lặng lẽ
Quan ải xưa thầm đến vấn vương
Âm điệu buồn như bài "Hoa mai rụng"
Biết tìm đâu tiếng sáo chốn biên cương

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.