Thể thơ: Ngũ ngôn cổ phong
Thời kỳ: Nguyễn
4 bài trả lời: 4 bản dịch
3 người thích
Từ khoá: đói (5)
Đăng bởi Vanachi vào 09/02/2006 07:00, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 09/05/2014 17:13, số lượt xem: 3293

道逢餓夫

踽踽誰家子,
衣破笠不完。
倏從南方來,
向我前頭嘆。
問子何所憂?
自云長艱難。
家貧藝醫卜,
我來走長安。
長安無病人,
群醫如邱山。
零丁望歸路,
極目雲漫漫。
二日典空篋,
三日輟饔餐。
逢人但誤喜,
欲言聲屢乾。
噫子且休淚,
一饋與子歡。
悠悠逆旅中,
百年誰自寬。
慢也莫驟咽,
暴盈非壯顏。

 

Đạo phùng ngã phu

Củ củ thuỳ gia tử,
Y phá lạp bất hoàn.
Thúc tòng nam phương lai,
Hướng ngã tiền đầu thán.
Vấn tử hà sở ưu?
Tự vân: "Trường gian nan.
Gia bần nghệ y bốc,
Ngã lai tẩu Trường An.
Trường An vô bệnh nhân,
Quần y như khâu sơn.
Linh đinh vọng quy lộ,
Cực mục vân man man.
Nhị nhật điển không khiếp,
Tam nhật xuyết ung xan.
Phùng nhân đãn ngộ hỉ,
Dục ngôn thanh lũ can."
"Y! Tử thả hưu lệ,
Nhất quỹ dữ tử hoan.
Du du nghịch lữ trung,
Bách niên thuỳ tự khoan.
Mạn dã mạc sậu yến,
Bạo doanh phi tráng nhan."

 

Dịch nghĩa

Lủi thủi ai đi kia
Áo rách nón không nguyên vẹn
Chợt từ phía nam lại
Ðến trước mặt ta than thở
Hỏi ông có gì lo buồn
Nói rằng gặp khó khăn hoài
Nhà nghèo làm nghề thuốc, nghề bói quẻ
Tôi tìm đến kinh đô
Ở kinh đô không có người bệnh
Thầy thuốc mọc nhiều như gò đống
Cô đơn không nơi nương tựa, ngóng đường về
Nhìn mút mắt xa thăm thẳm mây mênh mang
Ngày thứ hai đem cầm cái tráp rỗng
Ngày thứ ba nhịn ăn bữa sáng bữa trưa
Gặp người chỉ mừng hụt
Muốn nói thêm nhưng nghẹn lời
Thôi, ông đừng khóc nữa
Một bữa ăn đây, cùng ông vui
Ðời người như quán trọ
Trăm năm mấy ai được ung dung
Hãy thong thả, đừng vội nuốt
(Ðang đói) ăn nhanh đầy bụng không tốt đâu.

 


Nguồn: Cao Bá Quát toàn tập - tập 1, Trung tâm Nghiên cứu quốc học, NXB Văn học, 2004

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Đặng Thế Kiệt

Lủi thủi ai đi đó,
Áo rách nón tả tơi.
Chợt từ phía nam lại,
Ðến ta than mấy lời.
Hỏi ông có gì lo,
Nói rằng khó khăn mãi.
Nhà nghèo nghề thuốc bói,
Lang thang đến kinh đô.
Kinh đô không người bệnh,
Thầy thuốc mọc như nấm.
Linh đinh ngóng lối về,
Quê nhà mây thăm thẳm.
Hai ngày, đem cầm tráp,
Ba ngày, ăn cũng thôi.
Gặp người chỉ mừng hụt...
Nói thêm đã nghẹn lời.
Thôi, ông đừng khóc nữa,
Một bữa đây cùng vui.
Trăm năm như quán trọ,
Ung dung được mấy người.
Thong thả, đừng vội nuốt
Ngốn đầy bụng không tốt.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Ngô Lập Chi

Một người đi thất thểu,
Áo nón rách tả tơi.
Từ phía nam tiến lại,
Đến trước ta than hoài.
Ta gạn hỏi nông nỗi,
Rằng: "Gian nan mãi thôi.
Làm nghề thuốc nghề bói,
Đến kinh kỳ sinh nhai.
Kinh kỳ chẳng ai ốm,
Thầy lang mọc khắp nơi.
Muốn quay về làng cũ,
Nghìn dặm đường xa xôi.
Ngày thứ hai bán tráp,
Ngày thứ ba đói nhoài.
Gặp người những mừng hụt,
Muốn nói không ra lời."
- "Than ôi, hãy ngừng lệ,
Một bữa ta tạm mời.
Đời người như quán trọ,
Ung dung nào mấy ai?
Thong thả đừng nuốt vội,
No ứ dễ hại người."

Nguồn:
1. Thơ chữ Hán Cao Bá Quát, NXB Văn học, 1976
2. Cao Bá Quát toàn tập - tập 1, Trung tâm Nghiên cứu quốc học, NXB Văn học, 2004
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trúc Khê

Đường gặp người đói
Một con người thất thểu,
Áo rách nón tơi bời
Chợt từ phía nam lại,
Cùng ta năn nỉ lời.
Ta hỏi: "Bác buồn gì?"
Thưa rằng: "Tình cảnh tôi,
Nhà nghèo làm thầy thuốc.
Lên Kinh mong cầu tài,
Kinh đô chẳng ai ốm.
Thầy thuốc như núi đồi,
Cùng kế phải quay về.
Đường mây nghìn dặm khơi,
Ngày hai cố chiếc tráp,
Ngày ba nhịn đói dài,
Gặp ai vẫn tươi tỉnh,
Muốn nói nhưng nghẹn nhời."
- "Ôi thôi bác ngừng lệ,
Cùng ta dùng bữa chơi.
Trăm năm trong quán trọ,
Ung dung nào mấy ai!
Thong thả đừng vội nuốt,
Chợt no dễ khốn người."

Nguồn: Hoàng Xuân, Cao Bá Quát thi tập, Anh Phương xuất bản, 1959
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trương Việt Linh

Con nhà ai thất thểu
Aó rách nón tả tơi
Chợt từ phía nam đến
Gặp ta than thở lời
Thưa tôi sớm vất vả
Làm nghề bói nghề y
Nhà nghèo lên kinh ở
Kinh kỳ chẳng ai ốm
Thầy lang nhiều dẫy đầy
Bơ vơ nhìn quê cũ
Mịt mùng mây trắng bay
Bán tráp ăn qua bữa
Hôm sau đói một ngày
Gặp người thêm mừng hụt
Giọng nói đã khàn ngay
Ơi hãy cầm nước mắt
Bữa cơm ăn cùng tôi
Kiếp người như quán trọ
Có ai giàu cả đời
Thong thả đừng nuốt vội
No quá khéo hại người

Chia sẻ trên FacebookTrả lời