Chuyện rằng một sáng lúc hừng đông
Én đậu biến thành núi cạnh sông
Xanh tốt cỏ rêu bền bão tuyết
Cheo leo vách đá vững bình phong
Kim Lăng trú lại mừng nuôi dưỡng
Sa mạc bay đi thẹn ngó trông
Quanh quẩn sông hồ nào chí lớn
Vút lên nhân lúc nước còn trong